Dienstag, 5. April 2011

Dennis Prager - Chuyến Đi Thăm Việt Nam Khiến Lại Phải Ghét Chủ Nghĩa Cộng Sản

Tác Giả: Dennis Prager / PBD dịch
Thứ Bảy, 19 Tháng 3 Năm 2011 09:45
Nhìn thấy Miền Bắc Cộng Sản khiến phải nổi giận trước những cái chết vô nghĩa và những lời dối trá lịch sử.





Thật khó mà kềm nổi các xúc động của tôi — nhất là không tránh được phải nổi giận — trong chuyến viếng thăm Viêt Nam của tôi hồi tuần trước. Tôi càng ngưỡng mộ người dân Việt bao nhiêu — thông minh, yêu đời, tự trọng, và chăm chỉ — thì tôi lại càng tức giận lũ Cộng Sản đã gây đau khổ quá nhiều cho người dân nước này (và dĩ nhiên cả người Mỹ chúng ta) trong nửa thế kỷ sau của thế kỷ 20.

Điều không may là lũ Cộng Sản vẫn cai trị nước này. Mà Việt Nam ngày nay đã đón nhận cách duy nhất, chủ nghĩa tư bản và thị trường tự do, để thoát khỏi cảnh nghèo đói, chứ khoan nói đến chuyện thịnh vượng.

Vậy thì 2 triệu người Việt phải bỏ mạng trong Chiến Tranh Việt Nam để làm gì? Tôi muốn hỏi một trong những tên lãnh đạo Cộng Sản đang cai trị Việt Nam câu hỏi đó.

Tôi muốn hỏi: “Này đồng chí, đồng chí đã bỏ hết tất cả những gì mà đảng Cộng Sản của đồng chí đã tranh đấu cho kỳ được: nào là cộng sản, nông nghiệp tập thể, hoạch định trung ương, và quân phiệt, ngoài những lý tưởng khác nữa. Vậy thì hãy nhìn lại xem Hồ Chí Minh yêu kính của đồng chí và đảng của đồng chí đã hy sinh hàng triệu đồng bào người Việt của đồng chí thì đúng ra là để được cái gì?”

Không có câu trả lời nào là câu trả lời hay. Chỉ có một lời nói dối và một lời nói thật, và lời nói thật thì thật là thê lương.

Lời nói dối chính là câu trả lời của Cộng Sản Việt Nam, cũng như hầu hết mọi lời nói dối của Cộng Sản, và đã được khối Thiên Tả không Cộng Sản trên Thế Giới lặp lại. Lời nói dối này đã (và vẫn tiếp tục đang) được dạy tại hầu hết các viện đại học ở phương Tây, và đã (và vẫn tiếp tục đang) được hầu hết mọi phương tiện truyền thông trên địa cầu truyền tải: Lời nói dối đó là Cộng Sản Việt Nam (tức là Bắc Việt), và Việt Cộng chỉ tranh đấu giành độc lập cho nước họ khỏi tay ngoại bang.

Trước hết là tranh đấu chống Pháp, sau đó là Nhật, rồi đến Mỹ. Những người Mỹ sinh vào thời hậu chiến (sau thế chiến 2) sẽ nhớ là họ cứ được nhắc nhở mãi Hồ Chí Minh là George Washington của Việt Nam, và ông ta yêu mến Hiến Pháp Hoa Kỳ và đã dùng bản hiến pháp này làm nền tảng mô phỏng hiến pháp của ông ta, và chỉ muốn giành độc lập cho Việt Nam.

Sau đây mới là sự thật: Tất cả những tên độc tài Cộng Sản trên thế giới đều là những tên côn đồ ngông cuồng, thần thánh hóa cá nhân, tham quyền, khát máu. Hồ Chí Minh cũng thế. Hắn thủ tiêu các đối thủ, tra tấn biết bao nhiêu người Việt vô tội mà chỉ có trời mới biết chính xác được bao nhiêu người, và đe dọa hàng triệu người để họ phải cầm súng ra trận cho hắn — phải, cho hắn và cho đảng Cộng Sản Việt Nam đẫm máu, và được một tên sát nhân “vĩ đại” muôn năm khác yểm trợ: Mao Trạch Đông. Nhưng những kẻ ngu dốt đạo lý tại Hoa Kỳ lại cứ hô to “Ho, Ho, Ho Chi Minh” trong các cuộc biểu tình chống chiến tranh và gọi Hoa Kỳ là những kẻ giết người — “Hey, Hey, LBJ, hôm nay ngươi giết được bao nhiêu trẻ con?”

Đảng Cộng Sản Việt Nam không đánh Mỹ để giành độc lập cho Việt Nam. Mỹ không bao giờ muốn kiểm soát người dân Việt, và có một trường hợp tương tự để chứng minh điều đó: Chiến Tranh Triều Tiên. Mỹ có đánh Cộng Sản Triều Tiên để kiểm soát Triều Tiên hay không? Hay là 37,000 người Mỹ bỏ mạng tại Triều Tiên để người dân Triều Tiên được hưởng tự do? Ai đã (và vẫn là) người có tự do hơn — một người Triều Tiên sống dưới chế độ Cộng Sản Triều Tiên ở Bắc Triều Tiên hay một người Triều Tiên sống tại nơi mà Hoa Kỳ đã đánh bại Cộng Sản Triều Tiên?

Và ai đã là người có tự do hơn ở Việt Nam — những người sống ở miền Nam Việt Nam không Cộng Sản (dù là với tất cả các khuyết điểm của chế độ đó) hay những người sống dưới chế độ Cộng Sản của Ho, Ho, Ho Chi Minh ở Bắc Việt Nam?

Hoa Kỳ tranh đấu để giải phóng các nước, không phải để cai trọ họ. Sự thật là, chính đảng Cộng Sản Việt Nam chứ không phải Hoa Kỳ, mới là những kẻ muốn kiểm soát người dân Việt. Nhưng lời dối trá lại được tuyên truyền lan rộng khắp nơi và hiệu nghiệm đến mức đa số mọi người trên thế giới — trừ những người Mỹ hậu thuẫn cho cuộc chiến đó và thuyền nhân người Việt và những người Việt khác khao khát tự do — cứ tin rằng Hoa Kỳ nhập trận là để lấy kẽm, tungsten, và để thành lập cả một “đế quốc Mỹ” giả tưởng trong khi Cộng Sản Việt Nam thì tranh đấu cho tự do của người Việt.

Tôi ghé đến “Bảo Tàng Viện Chứng Tích Chiến Tranh Việt Nam” — tòa nhà triển lãm các hình ảnh chống Mỹ cao ba tầng của đảng Cộng Sản. Chẳng có gì để tôi phải ngạc nhiên — tôi chẳng ngạc nhiên vì không có đến một chữ chỉ trích Cộng Sản Bắc Việt hoặc Việt Cộng, không có đến một chữ về việc đe dọa mạng sống của mọi người khắp nơi nếu họ không chiến đấu cho Cộng Sản, không có đến một chữ về những người liều mạng để vượt thoát bằng thuyền, thà chịu nguy hiểm bỏ mạng ngoài biển cả, vào bụng cá mập, hoặc bị hải tặc tra tấn hoặc hãm hiếp tập thể, còn hơn sống dưới chế độ Cộng Sản đã “giải phóng” Nam Việt Nam.

Điều cũng không có gì đáng ngạc nhiên là không thấy có khác biệt gì mấy giữa lịch sử Chiến Tranh Việt Nam do đảng Cộng Sản Việt Nam kể lại với lịch sử cuộc chiến đó mà hầu như sinh viên nào cũng sẽ được nghe kể lại từ hầu như bất cứ giáo sư nào tại bất cứ trường đại học nào ở Mỹ Châu, Âu Châu, Á Châu, hoặc Châu Mỹ La Tinh.

Tôi sẽ kết thúc bằng đề tài tôi đã bắt đầu— người Việt. Đã đến thăm Việt Nam thì không thể không mang ấn tượng tốt đẹp về người dân nước này. Tôi hy vọng tôi còn sống để thấy ngày người dân Việt Nam, được giải phóng khỏi những lời dối trá của Cộng Sản hiện vẫn lan tràn trong đời sống hàng ngày của họ, hiểu rằng mỗi mạng người Việt hy sinh trong cuộc chiến chống Mỹ đều bị phí phạm vô nghĩa, là thêm một mạng người nữa trong số 140 triệu sinh mạng bị đem ra hy sinh trước bệ thờ tên giả thần khát máu nhất trong lịch sử: Chủ Nghĩa Cộng Sản.

Dennis Prager hiện có một chương trình truyền thanh thính giả đàm thoại (Talk Show) hàng ngày trên đài KRLA tần số 870AM bao gồm vùng Los Angeles và Orange County. KRLA liện hợp với 140 đài khác trên toàn quốc Hoa Kỳ. Ông viết xã luận hàng tuần, là tác giả của bốn cuốn sách và là sáng lập viên của Đại Học Prager trên mạng (www.prageru.com).

Quí vị có thể liên lạc với Dennis Prager trên trang mạng www.dennisprager.com.
Muốn xem Bản Anh Ngữ, xin BẤM VÀO ĐÂY.

This is an e-mail from (Sai Gon Echo) sent by T.Tran (tranngoctham2008@yahoo.com). You may also find the following link interesting: http://saigonecho.com/main/lichsuvn/chientranhvn/tuy-but/25222-chuyen-di-tham-viet-nam.html

Mittwoch, 23. März 2011

Sẽ đến lượt Trung Quốc?




2011-03-22



Theo tác giả, Trung Quốc sẽ không lây “bệnh truyền nhiễm” của Trung Đông một ngày gần đây. Nhưng Trung Quốc rất có thể phải đối phó với những vấn đề trong tương lai.




AFP PHOTO

Công An Trung Quốc canh gác tại những khu phố ở Bắc Kinh vì lo ngại biểu tình hồi tháng 2 năm 2011.



Lý do là cho đến nay, giai cấp trung lưu xem ra bằng lòng hi sinh tự do chính trị để đổi lấy lợi tức cao và sự ổn định.      Nhưng ở một thời điểm nào đó, sự đổi chác này sẽ rất có thể thất bại.



Một số tác giả khác cũng đã đóng góp những bài nghiên cứu đáng chú ý về “Cách Mạng Hoa Nhài” như Jean-Pierre Cabestan, Barry Eichengreen, Duncan Green, Huguette Labelle, và Dani Rodrik.
Ông Francis Fukuyama là học giả kỳ cựu tại Freeman Spogli Institute for International Studies thuộc Standford University ở California, Hoa Kỳ. Trước đây ông đã giảng dạy nhiều năm tại George Mason University và Johns Hopkins University. Ông từng theo học tại Cornell và Yale và tốt nghiệp với bằng Tiến Sĩ Chính Trị Học tại Harvard University. Cuốn sách mới nhất của ông với tựa đề “The Origins of Political Order: From Prehuman Times to the French Revolution,” sẽ được phát hành trong tháng 4, 2011.



Tuy nhiên GS Fukuyama được biết đến nhiều nhất qua cuốn sách nổi tiếng “The End of History and the Last Man”, xuất bản vào năm 1992. Trong sách này ông lập luận rằng sự tiến bộ của lịch sử nhân loại qua những cuộc tranh chấp về ý thức hệ hầu như kết thúc và thế giới an vị với một nền dân chủ cởi mở sau khi Chiến Tranh Lạnh chấm dứt và sự xụp đổ của Bức Tường Bá Linh vào năm 1989. GS Fukuyama tiên đoán sự toàn thắng huy hoàng cuối cùng của chủ nghĩa tự do về cả hai phương diện chính trị và kinh tế.


Mối đe dọa của các chế độ độc tài




Một số thăm dò dư luận cho thấy rằng đa số dân Trung Quốc cảm thấy cuộc sống của họ tốt hơn về phương diện kinh tế trong những năm gần đây.
Trong thời gian ba tháng ngắn ngủi vừa qua, những cuộc nổi dậy của dân chúng đã lật đổ chế độ tại Tunisia, Ai Cập, đang gây ra cuộc nội chiến tại Libya, và rối loạn tại những nơi khác ở Trung Đông. Những cuộc nổi dậy này cũng tạo ra một thắc mắc trong đầu nhiều người: Liệu làn sóng dân chủ mới này sẽ là mối đe dọa cho tất cả những chế độ độc tài? Đặc biệt là Trung Quốc, một cường quốc đang vươn lên, có thể bị những sức mạnh này tấn công hay không?

Tiananmen-g-250.jpg
Công An Trung Quốc canh gác tại Quảng trường Thiên An Môn. AFP PHOTO.




Chính quyền Cộng Sản Bắc Kinh rõ ràng lo ngại. Họ đã giới hạn việc phổ biến tin tức về những cuộc nổi dậy và đã chấn áp những người vận động dân chủ và những phóng viên ngoại quốc để ngăn chặn ngay từ đầu những lời kêu gọi trên Internet về một cuộc “Cách Mạng Hoa Nhài” tại Trung Quốc. Một bài bình luận mới đây trên tờ nhật báo Bắc Kinh, một cơ quan ngôn luận của ban lãnh đạo Đảng Cộng Sản thành phố, tuyên bố rằng đa số những người dân ở Trung Đông không thích những cuộc biểu tình chống đối tại nước của họ. Đây là những rối loạn tự lừa bịp do một thiểu số điều khiển. Về phần Chủ Tịch Hồ Cẩm Đào, ông kêu gọi tăng cường cái được gán cho cái tên “Trường Hỏa Thành” (Great Firewall). Đây là một bộ máy kiểm duyệt và theo rõi phức tạp mà chế độ sử dụng để kiếm soát việc tiếp cận Internet.
Không giống trường hợp ở Trung Đông, giai cấp trung lưu của Trung Quốc đã hưởng phúc lợi từ sự phát triển kinh tế mạnh mẽ và chánh sách tạo việc làm cho những người có học.



Không có một nhà xã hội học hay phân tách tình báo nào đã tiên đoán được thời điểm chính xác hoặc sự lan rộng của cuộc nổi dậy của người dân Ả Rập – thực tế là cuộc nổi dậy này đã khởi sự tại Tunisia và được châm ngòi bởi một vụ tự thiêu của một người bán rau và những cuộc biểu tình đã buộc quân đội Ai Cập bỏ rơi ông Hosni Mubarak. Những xã hội Á Rập xem ra ổn định một cách thản nhiên trong hơn một thế hệ vừa qua. Tại sao những xã hội này lại bùng nổ vào năm 2011 là một điều chỉ có thể hiểu được bằng cách nhìn vào quá khứ, hi vọng như thế.



Nhưng điều này không có nghĩa là chúng ta không thể nghĩ đến những cuộc cách mạng xã hội theo một phương cách quy mô. Ngay cả những sự việc bất ngờ phải xẩy ra trong một môi trường nào đó. Một điểm nữa là tình trạng của Trung Quốc và Trung Đông khác biệt tận gốc. Hầu hết những bằng chứng cho thấy rằng Trung Quốc khá an toàn đối với làn sóng dân chủ đang lan tràn trên những phần đất khác của thế giới – ít nhất trong giai đoạn hiện tại.



Có lẽ nhà tư tưởng thích hợp nhất có thể giúp chúng ta hiểu tình trạng ở Trung Đông hiện nay và Trung Quốc trong tương lai là ông Samuel Huntington – không phải Huntington của cuốn sách “The Clash of Civilizations,” (Sự Xung Khắc Của Những Nền Văn Minh) theo đó ông lý luận rằng có sự xung khắc căn bản giữa Hồi Giáo và dân chủ, nhưng là Huntington của cuốn sách “Political Order in Changing Societies” (Trật Tự Chính Tri Trong Những Xã Hội Thay Đổi), xuất bản vào năm 1968, theo đó ông đưa ra một lý thuyết về phát triển mất thăng bằng (the theory of the development gap).
Những cuộc biểu tình chống chính quyền đã lật đổ hai ông tổng thống tại Tunisia và Ai Cập và phát động cuộc nội chiến tại Libya.



Giai cấp trung lưu bất mãn




000_Hkg4628431-250.jpg
Cảnh sát Trung Quốc bao quanh một nhóm các nhà báo nước ngoài tại khu phố Vương Phủ Tỉnh, Bắc Kinh ngày 27 tháng 2 năm 2011. AFP Photo.




Quan sát những sự bất ổn chính trị mạnh mẽ tại những nước đang phát triển trong hai thập niên 1950s và 1960s, ông Huntington nhận thấy rằng những sự phát triển kinh tế và xã hội thường đưa đến những cuộc đảo chánh, cách mạng và quân đội nắm chính quyền. Ông giải thích bằng sự khác biệt giữa những người mới được huy động, có học, và được tăng cường khả năng về mặt kinh tế  và hệ thống chính trị hiện hữu - nghĩa là giữa hi vọng được tham gia vào chính trị và một cơ chế chỉ cho phép họ có chút ít tiếng nói hoặc không có tiếng nói gì cả. Ông Huntington nhận thấy rằng những cuộc tấn công vào chính quyền hiện hữu rất ít khi được lãnh đạo bởi những người nghèo nhất của giai cấp nghèo trong xã hội, mà do giai cấp trung lưu bất mãn vì thiếu những cơ hội chính trị và kinh tế.



Những nhận định này có thể áp dụng vào trường hợp Tunisia và Ai Cập. Cả hai quốc gia này đã đạt được nhiều tiến bộ về xã hội trong vài thập niên gần đây. Chỉ số phát triển con người của Liên Hiệp Quốc (một cách đo lường hỗn hợp bao gồm sức khỏe, giáo dục, và lợi tức) tăng 28% tại Ai Cập và 30% ở Tunisia từ 1990 đến 2010. Số người đi học gia tăng đáng kể. Đặc biệt, Tunisia đã có nhiều sinh viên tốt nghiệp đại học. Thật vậy, những cuộc biểu tình ở Tunisia và Ai Cập do những người thuộc giai cấp trung lưu, trẻ, có học và hiểu biết kỹ thuật. Họ muốn bầy tỏ với bất cứ ai có thể lắng nghe nỗi thất vọng của họ đối với những xã hội trong đó họ không được phép bầy tỏ quan điểm của mình, không thể quy trách nhiệm vào những người lãnh đạo về sự tham nhũng và bất tài, hoặc không thể kiếm được việc làm mà không cần có sự quen biết.



Ông Huntington nhấn mạnh đến sức mạnh gây bất ổn của những lớp người mới trong xã hội. Họ đòi hỏi quyền tham dự vào chính trị. Dân chúng trước đây được huy động bởi báo chí và đài phát thanh; Ngày nay họ được kích động bởi điện thoại di động, Facebook, và Twitter. Những phương tiện này cho phép người dân được chia sẻ những nỗi bất bình về chế độ hiện hữu và học hỏi về những triển vọng trong một thế giới rộng lớn hơn. Sự thay đổi này trong vùng Trung Đông nhanh chóng một cách lạ thường và đã đánh đổ những chân lý cổ lỗ về tính chất thụ động của văn hóa Ả Rập và sự đối kháng của Hồi giáo đối với việc hiện đại hóa.
Những sự thay đổi phi thường này có gợi ý cho chúng ta về một khả năng bất ổn tại Trung Quốc trong tương lai không?



Một sự thật chắc chắn là sự bất mãn xã hội, giống như miếng bùi nhùi để nhóm lửa, cũng hiện hữu ở Trung Quốc như ở Trung Đông. Ngòi thuốc nổ của cuộc nổi dậy tại Tunisia là việc tự thiêu của Mohamed Bouazizi xẩy ra sau khi chiếc xe rau của anh bị tịch thu liên tục bởi nhân viên công lực và anh bị cảnh sát bạt tai và sỉ nhục khi anh đến để khiếu nại. Tất cả những chế độ không phải là pháp quyền (rule of law), trị dân bằng luật (rule by law), hoặc không chịu trách nhiệm trước công chúng, đều bị sự thật kể trên săn đuổi. Chánh quyền thường xuyên coi thường người dân bình thường và chà đạp lên quyền của người dân. Không có một văn hóa nào lại không chống đối những hành vi như vậy.



Đây là một vấn đề rất lớn ở khắp mọi nơi tại Trung Quốc. Một báo cáo của Đại Học Jiao Tong cho thấy rằng trong năm 2010 có 72 việc xáo trộn xã hội “lớn” xẩy ra ở Trung Quốc, tăng 30% so với năm trước. Theo phần lớn những quan sát viên ngoại quốc, báo cáo này đã giảm con số thật sự xuống có thể vài mức độ. Những sự xáo trộn như thế khó mà đếm bởi vì chúng xẩy ra ở nông thôn và vấn đề báo cáo bị kiểm soát chặt chẽ bởi những giới chức có thẩm quyền Trung Quốc.



Trường hợp điển hình và trắng trợn vi phạm đến dân quyền nhất ở Trung Quốc đương thời là việc chánh quyền địa phương toa rập với những công ty phát triển địa ốc chiếm đoạt dất của nông dân hoặc công nhân nghèo để thực hiện những dự án hoành tráng mới hoặc là một công ty phế thải những chất nhiễm độc vào hệ thống cung cấp nước của thành phố nhưng không bị trừng phạt vì nối kết với quyền lợi cá nhân của giới chức lãnh đạo phân bộ đảng ở địa phương. Mặc dù nạn tham nhũng tại Trung Quốc chưa tới mức độ ăn cướp như ở một vài nước ở Phi châu hoặc Trung Đông, nhưng nó lan rộng ra khắp nơi. Dân chúng nhìn thấy và bất bình với nếp sống ưu đãi của lớp người quyền cao chức trọng và con cháu của họ. Cuốn phim “Avatar” là một thành công lớn ở Trung Quốc một phần vì nhiều người dân Trung Quốc cảm thấy mình như những người bản xứ trong cuốn phim bị những đại công ty vô hình ăn cướp đất đai của họ.


Chế độ toàn trị tinh vi




wangfujing-afp-250.jpg
Công An Trung Quốc canh gác tại những khu phố ở Bắc Kinh vì lo ngại biểu tình hồi tháng 2 năm 2011. AFP PHOTO. 
Ngoài ra, Trung Quốc còn có vấn đề bất bình đẳng lớn lao và ngày càng gia tăng. Phần lớn những lợi ích từ sự phát triển phi thường dành cho những vùng ven biển và làm cho nông thôn tụt hậu khá xa. Chỉ số Gini của Trung Quốc – một tiêu chuẩn để đo lường sự cách biệt về lợi tức trong xã hội – đã tăng lên đến mức của Châu Mỹ Latin trong một thế hệ vừa qua. Để so sánh, Ai Cập và Tunisia có sự phân phối lợi tức tương đối cân bằng hơn nhiều.



Tuy nhiên theo ông Huntington, cách mạng không tạo bởi những người nghèo mà bởi giai cấp trung lưu đang lên nhưng khát vọng của họ bị chặn lại, và ở Trung Quốc có rất nhiều những người này. Tùy theo định nghĩa của quý vị, giai cấp trung lưu của Trung Quốc có nhiều hơn tất cả dân số của Hoa Kỳ. Giống như ở Ai Cập và Tunisia, giai cấp trung lưu ở Trung Quốc không có một cơ hội nào tham dự vào chính trị. Nhưng không giống như ở Ai Cập và Tunisia, giai cấp trung lưu ở Trung Quốc được hưởng lợi ích từ nền kinh tế đang tiến bộ một cách ngoạn mục và chính sách tạo việc làm của nhà nước nhắm hết sức đặc biệt vào giới trung lưu.



Ở một mức độ người ta có thể đo lường dư luận quần chúng Trung Quốc qua những cuộc thăm dò như Asia Barometer (Phong Vũ Biểu Á Châu), đa số rất lớn của dân Trung Quốc cảm thấy rằng đời sống kinh tế của họ khá hơn trong những năm vừa qua. Đa số dân Trung Quốc cũng tin rằng dân chủ là một chính thể tốt đẹp nhất, nhưng như một khúc ngoặt kỳ lạ, họ lại nghĩ rằng Trung Quốc đã là một nước dân chủ và họ bằng lòng với tình trạng này. Điều này có nghĩa là sự chuyển tiếp sang một nền dân chủ thật sự cởi mở trong một thời hạn ngắn chỉ được ít người hỗ trợ.



Thật vậy, có một vài lý do để tin rằng giai cấp trung lưu ở Trung Quốc có thể lo ngại rằng một chế độ dân chủ đa đảng trong ngắn hạn sẽ cho phép những người đã từng bị bỏ rơi đạo đạt những đòi hỏi của họ về việc tái phân phối lợi tức. Những người Trung Quốc giầu có nhận thấy rằng chế độ dân chủ đã gây ra tình trạng chính trị phân cực gần đây ở Thái Lan.



Sự thật là chế độ toàn trị ở Trung Quốc tinh vi hơn ở Trung Đông rất nhiều. Mặc dù không có trách nhiệm gì đối với dân chúng qua những cuộc bầu cử, chính quyền Trung Quốc cẩn thận theo rõi những bất mãn của dân chúng và thông thường phản ứng bằng cách dỗ dành thay vì đàn áp. Thí dụ như Bắc Kinh thẳng thắn công nhận sự chênh lệch lợi tức ngày càng lớn và trong những năm vừa qua đã tìm cách làm giảm bớt vấn đề này bằng cách chuyển những đầu tư mới vào khu vực nội địa nghèo. Khi có những trường hợp tham nhũng hay lạm quyền hiển nhiên, như đồ ăn cho trẻ sơ sinh bị nhiễm chất melamine hay việc xây cất trường học tồi tệ bị phát hiện khi có động đất tại Sichuan, chánh quyền đã quy trách nhiệm một cách tàn bạo cho các viên chức địa phương – đôi khi bằng án tử hình.



Một đặc điểm đáng chú ý nữa của chính quyền Trung Quốc là việc tự buộc phải thay đổi cấp lãnh đạo. Những lãnh tụ Ả Rập như Zine al-Abidine Ben Ali của Tunisia, Hosni Mubarak của Ai Cập, và Đại Tá Moammar Gadhafi không bao giờ biết khi nào phải ra đi, lần lượt nắm giữ quyền trong 23, 30, và 41 năm. Kể từ sau Mao Trạch Đông, cấp lãnh đạo Trung Quốc triệt để tôn trọng nhiệm kỳ khoảng 10 năm. Ông Hồ Cẩm Đào, Chủ Tịch Nhà Nước hiện nay, theo lịch trình sẽ dời khỏi chức vụ vào năm 2012, khi đó ông sẽ được thay thế bởi Phó Chủ Tịch Tập Cận Bình (Xi Jinping). Thay đổi cấp lãnh đạo có nghĩa là có nhiều đổi mới về chính sách hơn, khác hẳn với những nước như Tunisia và Ai Cập, bị mắc kẹt trong chế độ tư bản bè phái trong nhiều thập niên.



Chính quyền Trung Quốc cũng rất khôn ngoan và tàn nhẫn trong cách đàn áp. Khi cảm thấy một mối đe dọa rõ rệt, ngay từ đầu những nhà cầm quyền không bao giờ để cho các cơ quan ngôn luận Tây phương loan tin. Facebook và Twitter bị cấm, và nội dung của những mạng Internet và những hệ thống thông tin xã hội bị gạn lọc bởi cả một đội quân kiểm duyệt. Dĩ nhiên có những chuyện xấu xa của chính quyền lọt ra ngoài rồi mới bị khám phá và loại bỏ bởi viên chức kiểm duyệt, nhưng trò chơi mèo rình chuột này làm cho một hệ thống thông tin xã hội khó có thể thành hình.



Một điểm khác biệt quan trọng sau chót giữa Trung Quốc và Trung Đông liên quan đến bản chất của quân đội. Số phận của những chế độ độc tài phải đối phó với những cuộc chống đối của dân chúng sau cùng lệ thuộc vào sự cấu kết và trung thành của những cơ quan quân sự, cảnh sát và tình báo. Quân đội của Tunisia không ủng hộ ông Ben Ali từ lúc đầu; sau một thời gian tầm phào, quân đội Ai Cập quyết định không bắn vào những người biểu tình và đẩy ông Mubarak ra khỏi chức vụTổng Thống.



Tại Trung Quốc, Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân là một tổ chức lớn lao và ngày càng tự trị, với nhiều quyền lợi mạnh mẽ về kinh tế và do đó quân đội có thế đứng trong tình trạng hiện nay. Như trong cuộc nổi dậy ở Thiên An Môn vào năm 1989, quân đội có nhiều đơn vị trung thành ở khắp nơi trong nước, có thể được đem vào Bắc Kinh hoặc Thượng Hải, và những đơn vị này không ngần ngại bắn vào những người biểu tình. Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân cũng tự coi mình như như người bảo vệ chủ nghĩa quốc gia Trung Quốc. Trong tập sách tường thuật lịch sử của thế kỷ 20, Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân đã tự đặt mình vào trung tâm của những biến cố như đánh bại Nhật trong chiến tranh Thái Bình Dương và sự lớn mạnh của Trung Quốc hiện đại. Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân rất khó có thể thay đổi vị trí để ủng hộ một cuộc nổi dậy dân chủ.


Trung Quốc sẽ không lây bệnh?




Kết quả sau cùng là Trung Quốc sẽ không lây bệnh truyền nhiễm của Trung Đông một ngày gần đây. Nhưng Trung Quốc có thể dễ dàng phải đối phó với những vấn đề trong tương lai. Trung Quốc chưa trải qua một cuộc khủng hoảng kinh tế lớn hoặc tình trạng kinh tế suy giảm kể từ khi có cuộc cải tổ vào năm 1978. Nếu quả bong bóng của khu vực tài sản ở Trung Quốc tan vỡ, hàng chục triệu người sẽ mất việc, tính cách chính thống của chính quyền dựa vào việc quản trị quản trị kinh tế sẽ bị suy giảm một cách nghiêm trọng.



Hkg387401-250.jpg
Sinh viên Trung Quốc trong trang phục thể dục thể thao. AFP PHOTO. 



Hơn nữa, kịch bản của ông Huntington về sự vươn lên của giai cấp trung lưu nhưng kỳ vọng của họ không được thỏa mãn, vẫn có thể xẩy ra trọn vẹn. Mặc dầu có sự thiếu thốn nhân công với kỹ năng thấp tại Trung Quốc hiện nay, lớp người tốt nghiệp đại học lại dư thừa. Từ nay trở về sau mỗi năm Trung Quốc đào tạo bảy triệu sinh viên tốt nghiệp đại học, so với chưa tới một triệu vào 1998, và nhiều người khó khăn kiếm được việc làm phù hợp với địa vị của mình. Đối với một chế độ đang hiện đại hóa, vài triệu sinh viên tốt nghiệp đại học nhưng thất nghiệp nguy hiểm hơn hàng trăm triệu nông dân nghèo khổ.



Những người dân Trung Quốc còn nói đến một vấn đề mà họ gọi là “hoàng đế tồi tệ”. Những thành tích lịch sử của Trung Quốc qua nhiều thế kỷ là việc sáng tạo ra một chánh quyền tập trung. Khi những nhà lãnh đạo độc tài có khả năng và có trách nhiệm, sự việc có thể tiến triển tốt đẹp. Thật vậy, một tiến trình quyết định như vậy thường là có hiệu quả hơn là trong một chế độ dân chủ. Nhưng không có sự bảo đảm rằng chế độ [độc tài] luôn luôn sản xuất ra những nhà lãnh đạo tốt, và trong trường hợp không phải là chế độ pháp quyền (rule of law) và không có cách kiểm tra quyền hành pháp, không có cách nào để loại trừ vị hoàng đế tồi tệ cả. Vị hoàng đế tồi tệ cuối cùng, thường (nói một cách yên lặng) được công nhận là Mao Trạch Đông. Chúng ta không thể biết một tên bạo chúa hoặc kẻ tham nhũng biển thủ công quỹ là ai trong tương lai của Trung Quốc.



Sự thật là chúng ta rất muốn xây dựng một lý thuyết về những nguyên nhân của cuộc cách mạng xã hội, nhưng xã hội loài người rất là phức tạp và thay đổi nhanh chóng để có thể có được một lý thuyết hướng dẫn đơn giản và đáng tin cậy. Một số quan sát viên đã không tin vào sức mạnh của “đường phố Ả Rập” có thể đem lại thay đổi chính trị, căn cứ vào sự hiểu biết sâu sa của họ về Trung Đông, và mỗi năm họ đều đúng cả - cho đến 2011.



Điều khó nhất để tiên đoán đối với bất cứ một quan sát viên chính trị nào là yếu tố đạo đức. Tất cả những cuộc cách mạng xã hội đều được khích động bởi sự tức giận tột độ vì sự súc phạm đến phẩm giá, một sự tức giận đôi khi được kết tinh bởi một biến cố đơn thuần hay một hình ảnh. Nó có thể huy động những cá nhân trước đây rời rạc và nối kết họ thành một cộng đồng. Chúng ta có thể trích dẫn những con số thống kê về giáo dục, việc làm, và tìm tòi về lịch sử và văn hóa của một xã hội, tuy nhiên chúng ta hoàn toàn không thấy ý thức xã hội tiến hóa nhanh chóng qua hàng ngàn tin nhắn, đoạn phim video hoặc những cuộc chuyện trò đơn giản.



Đối với Trung Quốc, đạo đức chủ yếu không thể đo lường được là giai cấp trung lưu. Cho đến nay, giai cấp này xem ra bằng lòng hi sinh tự do chính trị để đổi lấy lợi tức cao và sự ổn định. Nhưng ở một thời điểm nào đó, sự đổi chác này sẽ rất có thể thất bại; chế độ sẽ tự nhận thấy không thể đem lại thành quả mong muốn, hoặc sự súc phạm đến phẩm giá của người dân Trung Quốc quá lớn để có thể tha thứ. Chúng ta không nên có tham vọng rằng chúng ta có thể tiên đoán được thời điểm đảo lộn đó khi nào sẽ xẩy ra, nhưng, như ông Samuel Huntington đề nghị, ngày đó sẽ được qui định bởi lý lẽ của chính việc đổi mới.



Francis Fukuyama

Freitag, 18. März 2011

Việt Nam – thêm một lần lỡ tàu!

Posted on Tháng Ba 17, 2011 by truongthondlb1

Song Chi – Dân tộc nào chính phủ ấy và ngược lại. Nếu như tính cách của một con người có thể tạo ra số phận của người đó thì với một dân tộc cũng vậy, tính cách của một dân tộc sẽ góp phần quyết định làm nên số phận của dân tộc, đất nước đó. Mà tính cách của một dân tộc phần lớn là từ cái môi trường xã hội tạo nên…
Thế là Việt Nam lại lỡ con tàu “cách mạng hoa nhài” từ các nước Bắc Phi và Trung Đông. Như đã từng lỡ con tàu cách mạng “nhung”, cách mạng “màu” ở các nước Đông Âu thuộc khối XHCN cũ và ở Liên Xô hơn 20 năm trước.
Và trước đó, sau khi thống nhất đất nước, giai đoạn từ năm 1975-1985, nếu những người cộng sản biết nắm lấy cơ hội, biết nhìn xa và có tấm lòng rộng mở, thi hành một đường lối chính sách khác hẳn về chính trị, đối nội, đối ngoại, lẫn kinh tế, văn hóa, Việt Nam có thể đã đi theo một con đường khác hẳn.

Đối nội, người Việt Nam, nhất là người miền Nam đã không phải chịu thêm những vết thương hậu chiến nặng nề từ sự phân biệt Bắc-Nam, chủ nghĩa lý lịch, trại cải tạo và rất nhiều sự sai lầm khác buộc hàng triệu người phải bỏ nước ra đi và cho đến bây giờ việc hòa giải, hòa hợp vẫn chưa thực hiện được; kinh tế miền Nam có thể đã không bị phá sản, cả nước đã không phải suýt nữa thì chết đói chẳng khác nào Bắc Hàn bây giờ để rồi mãi đến năm 1986, những người lãnh đạo mới bừng tỉnh “mở cửa”, thay đổi, thực chất là đi lại từ đầu, học lại cách làm ăn theo lối kinh tế thị trường…

Đối ngoại, Việt Nam có thể đã không phải vướng vào hai cuộc chiến tranh với Campuchia và Trung Quốc, có thể giảng hòa với Mỹ sớm hơn khi chính Mỹ đã chìa bàn tay ra trước trong giai đoạn này, để từ đó hội nhập với thế giới sớm hơn rất nhiều, điều mà Trung Quốc đã làm được sau cuộc chiến tranh biên giới với VN mà thực chất, như nhiều nhà nghiên cứu, bình luận chính trị sau này đã phân tích, là một “món quà” để đổi lấy quan hệ với Mỹ và phương Tây…

Và nếu nhìn xa hơn nữa vào quá khứ, Việt Nam đã từng bỏ lỡ rất nhiều cơ hội khác. Giữa thế kỷ XIX, Minh Trị Thiên Hoàng của nước Nhật đã biết nhìn xa trông rộng, quyết định thực hiện những cải cách triệt để về mọi mặt từ giáo dục, chính trị, quân sự cho đến kinh tế, học tập phương Tây, thoát Á, biến Nhật Bản từ một nước phong kiến với một nền nông nghiệp lạc hậu trở thành một cường quốc về kinh tế-quân sự đầu thế kỷ XX và mấy mươi năm sau nữa, cả thế giới phải khiếp sợ trước sức mạnh quân sự của Nhật trong thế chiến thứ 2. Trong khi đó, Việt Nam thời nhà Nguyễn thì lại làm ngược lại, “bế quan tỏa cảng” khước từ mọi cơ hội cải cách, học hỏi, hậu quả là nước Việt Nam nghèo đói, lạc hậu phải trở thành thuộc địa của Pháp…

Việt Nam. Một dân tộc luôn luôn nhỡ tàu. Nhà văn Võ Thị Hảo từng than như thế. Phải, số phận bi kịch của đất nước này, dân tộc này chính là như thế.

Và bây giờ điều đó đang lập lại.

Trong suốt những ngày qua, khi phong trào cách mạng hoa nhài bắt đầu bùng lên từ Tunisia rồi lan rộng sang Ai Cập và các nước khác ở Bắc Phi, Trung Đông…nhiều người Việt Nam trong và ngoài nước cũng nhân đó nghĩ suy đến vận mệnh của đất nước. Một câu hỏi đau đáu nhất được đặt ra: Liệu có một cuộc cách mạng như thế ở Việt Nam vào thời điểm này?

Nếu theo dõi một số bài viết, ý kiến của mọi người xung quanh chủ đề này, có thể thấy khá nhiều quan điểm đối chọi nhau nhưng nhìn chung, có thể chia làm hai luồng chính. Quan điểm thứ nhất, thường là của những người Việt ở hải ngoại và những người hoạt động cho phong trào dân chủ, cho rằng sẽ có, và cần phải có một cuộc cách mạng hoa nhài ở Việt Nam vào thời điểm này. Những người ủng hộ quan điểm này thường lý giải dựa trên tình hình kinh tế xã hội lẫn chính trị ở Việt Nam hiện nay quá bí bét, bất ổn về nhiều mặt chưa kể mối họa từ phương Bắc đã quá rõ ràng, người dân VN đã phải chịu đựng một cuộc sống tồi tệ quá lâu rồi, cần phải thay đổi để cứu mình, cứu dân tộc, cứu đất nước. Và rõ ràng là những cuộc cách mạng từ các nước Tunisia, Ai Cập…có những điểm khiến người ta có quyền hy vọng: không do các đảng phái tổ chức chính trị tạo nên, không có một gương mặt lãnh tụ nổi bật, hoàn toàn bất ngờ từ sự bức xúc của chính người dân, từ những cuộc biểu tình ôn hòa và đã đi đến thắng lợi…Tất nhiên, trường hợp của Lybia thì hoàn toàn khác. Có những người rất lạc quan, cũng đã có những lời kêu gọi được đưa ra trên các trang mạng…

Quan điểm thứ hai, thường là của những người ở trong nước, ngược lại, cho rằng VN sẽ không có một cuộc cách mạng, thậm chí chưa nên, không nên có, vào thời điểm này. Một số lập luận được đưa ra để lý giải tại sao như vậy: Có người cho rằng vì cuộc sống ở VN hiện nay dễ chịu hơn xưa nhiều, vì người dân VN đang tạm bằng lòng với những gì họ có. Có người thì chỉ trích phong trào dân chủ ở VN quá yếu, và lập luận: cứ cho là VN sẽ xảy ra một cuộc cách mạng tự phát của quần chúng, thế thì chuyện gì sẽ xảy ra sau đó, đâu là lực lượng đối lập có đủ sức đứng ra “làm việc”, thậm chí “giải giáp” đảng cộng sản VN , nắm quyền lãnh đạo đất nước? Liệu có chăng một tình trạng hỗn loạn, xâu xé tranh giành quyền lực khiến mọi chuyện càng thêm bí bét sau đó? Cũng có người cho rằng chỉ khi nào Trung Quốc thay đổi thì VN mới hy vọng có thay đổi, rằng ở VN không thể có cách mạng từ dưới lên mà chỉ có cách mạng từ trên xuống, rằng nên trông đợi vào sự thay đổi từ phía nhà nước VN, họ đã thay đổi nhiều và sẽ còn tiếp tục thay đổi v.v…

Thực tế cho thấy một cuộc cách mạng như mong đợi đã không xảy ra. Nhưng lại không hẳn từ những lý do như quan điểm thứ hai nói trên. Vậy thì vì sao?

Phân tích tình hình chính trị xã hội ở VN hiện nay, phải nói là thời cơ đã quá chín muồi. Quan điểm của ai đó cho rằng vì cuộc sống ở VN hiện nay dễ chiụ hơn trước kia nên người VN cảm thấy tạm bằng lòng như vừa nêu trên là hoàn toàn không đúng. Nếu là thời điểm nào khác, khi chính sách đổi mới bước đầu đã đem lại sự tăng trưởng về kinh tế, thoát khỏi nạn đói theo nghĩa đen…thì còn có lý. Còn hiện nay? Ai đang sống ở VN hoặc nếu không sống ở trong nước nhưng theo dõi đều đặn tình hình qua báo chí, đều thấy rõ VN hiện đang phải đối mặt với một giai đoạn khủng hoảng thực sự về kinh tế. Sự bất ổn đã thể hiện quá rõ. Đây là hậu quả của sự điều hành quản lý kinh tế kém cỏi và những phương pháp sai lầm suốt một thời gian dài, mà người dân đang phải trực tiếp gánh chịu. Lạm phát tăng cao, đồng tiền bị mất giá, vật giá leo thang tác động đến đời sống của từng gia đình. Chỉ trừ một bộ phận nhỏ là tầng lớp quan chức, giới giàu có, trung lưu trở lên ở các thành phố lớn, còn thì nông dân, công nhân, dân nghèo thành thị, sinh viên, công nhân viên chức bình thường cho tới đồng bào ở tỉnh lẻ, vùng sâu vùng xa, dân tộc thiểu số…đời sống thực sự khó khăn. Khái niệm “ổn định” mà nhà nước VN thường đem ra để mỵ dân và “hù dọa” mọi ý muốn đòi thay đổi đã không còn đứng vững nữa. Bởi ổn định đây không chỉ là ổn định về chính trị do được cai trị bằng bàn tay sắt. Người dân cần có sự ổn định về kinh tế, xã hội. Cuộc sống hàng ngày, tương lai có thể hoạch định được. Nên nếu nói đời sống hiện nay đã tạm ổn là một cái nhìn phiến diện. Đừng quên đời sống và thu nhập đầu người của các nước như Tunisia hay Ai Cập còn cao hơn của VN nhiều vậy mà dân chúng họ đã không bằng lòng.

Kinh tế thì như vậy, còn xã hội? Có lẽ cũng không cần phải chứng minh về bức tranh thực trạng xã hội VN hiện nay là như thế nào, chính báo chí truyền thông nhà nước hàng ngày đã nêu lên quá rõ. Nạn tham nhũng, những bất công phi lý trong xã hội, khoảng cách giàu nghèo, đạo đức bị xuống cấp, cái xấu cái ác cái không tử tế ngày càng tràn lan như cỏ dại trong lúc cái đẹp, cái thiện, cái tử tế ngày càng hiếm hoi; giáo dục thì lạc hậu, nạn chạy chữ chạy chức, đạo văn, thói lừa lọc…nhan nhản, môi trường sống bị ô nhiễm, thiên nhiên bị tàn phá… Một người sinh ra trong một gia đình quan chức hoặc có tiền, không quan tâm đến bất cứ chuyện gì trừ việc kiếm sống và ngắm vuốt bản thân có thể sẽ không thấy hết mọi điều nhưng còn đa số người dân? Vì sao 36 năm sau ngày thống nhất đất nước, người VN vẫn tìm mọi cách bỏ nước ra đi? Đi bằng con đường “xuất khẩu lao động” làm thuê cho xứ người, đi lấy chồng Hàn Quốc, Đài Loan, Trung Quốc…-những cuộc hôn nhân qua môi giới may ít rủi nhiều; đi học, đi làm ăn rồi tìm cách ở lại v.v…

Nếu thử một lần, tìm hiểu số phận của những người nông dân một nắng hai sương, là một trong hai lực lượng chính đem lại đồng tiền ngoại tệ cho đất nước qua con đường xuất khẩu gạo và các sản phẩm nông nghiệp nhưng lại luôn luôn bị ép giá từ chính những công ty nhà nước, bị cưỡng bức bán rẻ đất đai nhà cửa từ những đợt giải phóng mặt bằng để rồi một ngày nhập trong hàng ngũ dân oan đi khiếu kiện đất đai…Những người công nhân với đồng lương rẻ mạt, bị bóc lột ngay trên đất nước mình. Những ngư dân đi làm thuê ở xứ lạ bị hải tặc bắt cóc, còn ở ngay trên vùng bờ biển nước mình thì bị “tàu lạ” đâm chìm tàu, bắt giữ, đánh đập, đòi tiền chuộc…Những cô gái nông thôn vì nghèo khó phải đi lấy chồng xa, đi làm Ôsin, đi làm gái, đi đẻ thuê…kiếm tiền….Những đồng bào dân tộc thiểu số sống nghèo nàn lạc hậu mọi thứ từ tinh thần đến vật chất…

Nếu thử tìm hiểu, thì câu trả lời cuộc sống ở VN hiện nay có ổn không sẽ khác ngay.

Hoặc nếu một ngày chẳng may đi trên đường bị tai nạn giao thông do một kẻ nào đó chạy xe ẩu tông phải nhưng nếu kiện thì cũng chẳng ăn thua gì; một ngày chẳng may chạy xe ngoài đường quên đội mũ bảo hiểm và bị mấy tay công an đánh cho gãy cổ, tử vong-như đã từng có nhiều người chết oan vì bị những ông công an chả coi mạng sống của dân ra gì, quen thói dùng bạo lực hành hung người dân đến tử vong chỉ vì những sai phạm hết sức nhỏ nhặt; một ngày thấy mình học hành tử tế, làm việc vất vả cả đời nhưng vẫn chỉ là một nhân viên quèn trong khi thằng bạn cùng lớp dốt đặc cán mai, đạo đức tệ hại lại là xếp mình chỉ vì con của ông X cháu của ông Y; một ngày thấy người anh là công nhân xây dựng chết oan chỉ vì công trình đang xây bị “rút ruột”, đổ sập trên đầu; người chị ngồi khóc đứa con gái nhỏ bị làm nô lệ tình dục cho ông Hiệu trưởng đạo mạo và những vị quan chức tai to mặt lớn…v.v…và v.v…

Đến lúc đó, câu trả lời cuộc sống ở VN hiện nay có ổn không sẽ khác ngay.

Nghĩa là nói thẳng ra, tình hình kinh tế chính trị xã hội ở VN đã quá đủ cho những mâu thuẫn xã hội dồn nén từ bao lâu nay. Chưa kể, mối họa từ Trung Quốc mà tôi sẽ nói đến sau.

Thế nhưng ở VN vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra. Vì sao? Phải chua xót mà nhận thấy rằng dân tộc nào chính phủ ấy và ngược lại. Nếu như tính cách của một con người có thể tạo ra số phận của người đó thì với một dân tộc cũng vậy, tính cách của một dân tộc sẽ góp phần quyết định làm nên số phận của dân tộc, đất nước đó. Mà tính cách của một dân tộc phần lớn là từ cái môi trường xã hội tạo nên. Tính cách của người Việt, vốn dĩ đã mang nhiều nhược điểm của người dân sống trong một nước nông nghiệp lạc hậu, cộng thêm một thời gian dài sống dưới một chế độ độc tài toàn trị và một môi trường xã hội tệ hại, đã dần dần hình thành một số “căn bệnh” khó chữa. Trước đây tôi đã từng viết bài “Những căn bệnh đang hủy hoại xã hội VN”, đó là: bệnh vô cảm;cái xấu cái ác lên ngôi; sự bạc nhược, cầu an; sự giả dối;hoài nghi và mất lòng tin. Và nếu nói kỹ hơn thì sẽ còn một số “bệnh” khác nữa. Một cuộc sống bất an, luôn phải vật lộn với cơm áo gạo tiền, bao nhiêu nỗi lo nỗi sợ hàng ngày, mặt khác, cũng đang tồn tại phổ biến ở VN một lối sống phụ thuộc nặng nề vào vật chất và những giá trị giả, giá trị ảo, qua đó con người được đánh giá dựa theo cái nhà, cái xe, quần áo bên ngoài hay mảnh bằng, cái “ghế”…Cả hai khía cạnh đều khiến tạo nên những thế hệ “phi chính trị”, chỉ quan tâm đến việc mưu sinh và kiếm một chỗ đứng trong xã hội, đến bản thân, gia đình mình. Chưa bao giờ nội lực xã hội VN lại cạn kiệt về mọi mặt và nguyên khí con người VN cũng cạn kiệt đi như bây giờ. Bao nhiêu sự dũng cảm, quật khởi bất khuất, lòng tự hào tự tôn dân tộc đã bị chính những người nắm quyền đất nước bào mòn đi, làm cho hèn hạ bạc nhược đi, như họ.

Tôi cũng muốn nói thêm một ý là một số người viết bài trong nước thường hay tỏ ra coi thường, chỉ trích người Việt hải ngoại và những người hoạt động dân chủ là không hiểu biết về tình hình trong nước, làm chính trị salon…rằng cách mạng nếu có, phải do người trong nước tạo nên. Không ai chối cãi và cũng không ai tranh công gì điều hiển nhiên này. Nhưng vận mệnh đất nước như thế này chưa lo được mà ngồi chỉ trích chê bai nhau làm gì, đất nước là của chung, ai cũng nên và có quyền đóng góp phần của mình, dù chỉ một bài viết, một câu nói, cũng đã là quý. Tôi nghĩ thế. Sự chia rẽ, dường như cũng là một trong những nhược điểm khá rõ của dân tộc tôi.

Với một dân tộc như thế, tinh thần đâu để có một cuộc cách mạng?

Lý do chính là nằm ở đó chứ không phải vì xã hội VN hôm nay đã ổn và người dân VN chưa muốn thay đổi.

Với quan điểm cho rằng ở VN không thể có cách mạng từ dưới lên, mà chỉ có cách mạng từ trên xuống, nên trông đợi vào sự thay đổi từ phía nhà nước VN, rằng họ đã thay đổi nhiều và sẽ còn tiếp tục thay đổi…tôi cũng nghi ngờ luôn vào điều này. Không phải vì quá cực đoan như Boris Yeltsin là “Cộng sản chỉ có thể thay thế chứ không thể thay đổi được”. Đúng là trong những năm qua, các thế hệ lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản ở VN buộc phải thay đổi và có thay đổi. Ai cũng thấy, về mặt lý thuyết con đường đi của xã hội hiện nay cũng như trên thực tế, những gì họ đang tiến hành ở VN hoàn toàn trái ngược 180 độ so với những gì họ từng tuyên bố hay thực hiện trước kia, thời thập niên 50 cho tới 80. Nhưng có những cái không bao giờ họ thay đổi, ví dụ như sự bảo thủ đến cùng vì quyền lợi của chế độ, luôn luôn đặt quyền lợi của đảng, của chế độ, của một thiểu số đặc quyền đặc lợi lên trên quyền lợi của đất nước, dân tộc. Trong nhiều mặt, họ vẫn thay đổi rất chậm, họ tìm mọi cách để trì hoãn thời gian. Vả lại nếu có muốn đổi nhanh họ cũng không dám (và cũng không làm được) vì cứ nhìn qua các thế hệ lãnh đạo của VN thì thấy, không có ai có tầm nhìn xa, trí tuệ vượt trội, họ đều kém cả về đầu óc, tư duy lẫn bản lĩnh. VN không có một Mikhail Gorbachov hay Boris Yeltsin. Họ cứ dàn đều cùng nhau một bước tiến hai bước lùi.

Một dân tộc thì như thế, những người lãnh đạo thì như thế. Trong khi tình hình của VN thì không còn có thể chờ đợi được nữa. Bởi kinh tế quá nguy ngập. Xã hội nát bét. Nội lực, nguyên khí con người đều cạn kiệt. Bên cạnh đó là mối họa từ phương Bắc.

Tôi cũng từng viết: nếu đảng cộng sản Trung Quốc có tiếp tục lãnh đạo đất nước thêm cả trăm năm nữa, Trung Quốc cũng chẳng mất vào tay nước nào, nhưng nếu đảng cộng sản Việt Nam mà tiếp tục “tại vị” thêm chừng hai thập niên nữa thôi, VN chắc chắn sẽ mất vào tay Trung Quốc-không “mất” kiểu này thì kiểu khác.

Một chính quyền điều hành kinh tế kém cỏi, không đảm bảo được một sự ổn định trong đời sống hàng ngày của người dân. Một chính quyền bạc nhược để mất đất mất biển, đảo vào tay nước khác. Có còn xứng đáng để tiếp tục độc quyền lãnh đạo?

Trong cuộc đời một con người, chẳng bao giờ nên dùng chữ “nếu”. Vận mệnh của một dân tộc, một đất nước cũng vậy. Nhưng dù sao, cũng chỉ một lần thử đặt những chữ “nếu”…Hơn hai mươi năm trước, nếu VN cũng chuyển mình dứt khoát và triệt để như các nước Đông Âu, chúng ta đã có được 20 năm đi theo một con đường khác, với một thể chế chính trị khác, như hầu hết các nước tiến bộ trên thế giới đã lựa chọn. Những Hiệp ước Biên giới trên đất liền năm 1999, Hiệp định phân vịnh Bắc bộ VN-TQ năm 2000 đã không được ký, và VN đã không phải mất đi thêm hàng trăm kilomet vuông lãnh thổ dọc theo biên giới, hàng ngàn kilomet vuông lãnh hải, thác Bản Giốc, Ải Nam Quan vẫn còn…Chúng ta chắc chắn đã không mắc kẹt quá sâu trong mối quan hệ với TQ như bây giờ và TQ cũng không dám bắt nạt ta quá mức, bởi chúng ta có đồng minh quân sự chứ không phải như hiện tại. Hai mươi năm trước TQ khác xa bây giờ. Hai mươi năm là đủ cho một đất nước có thể tiến được rất xa nếu đi đúng đường.

Với một TQ ngày càng mạnh, càng đầy tham vọng, liệu sự mất mát của VN có dừng lại ở đó? Không ít lần trên những trang mạng TQ các tướng lĩnh thuộc phái diều hâu của TQ, với giọng điệu đầy hung hăng, đã từng hằm hè muốn gây chiến nữa ở vùng biển Đông nói chung và với VN nói riêng. Những ngày này nhiều bài viết cũng đã nói đến nguy cơ TQ có thể nhân dịp VN đang lao đao vì kinh tế, để tấn công chiếm thêm một số đảo ở Trường Sa. Và nếu sự thật xảy ra, gần như chắc chắn TQ sẽ chiếm được thôi, ai sẽ là đồng minh của VN, ai sẽ hỗ trợ VN? Mỹ ư. Đừng hy vọng hão. Hoặc chưa cần đến nói đến chuyện TQ tấn công bằng vũ lực. Nếu kinh tế VN sụp đổ, ai sẽ chìa bàn tay ra “giúp đỡ”? Vẫn không phải là Mỹ hay các nước phương Tây. Còn Nhật Bản, đất nước rộng lòng giúp đỡ VN thực sự từ trước đến nay thì lại đang gặp thảm họa quá lớn. Vậy thì ông anh cả TQ sẽ bỏ hầu bao ra và kèm theo đó là những điều kiện gì. Xin dành câu trả lời lại cho mọi người.

Lại nếu…Chính vì vậy, nếu VN lỡ tàu thêm lần này sẽ là ân hận vô cùng cho tương lai. Cũng có thể không còn đường lùi nữa, cái họa một ngàn năm phương Bắc lại trở lại chăng?

Song, số phận của VN là do chính người dân VN quyết định. Không một lời kêu gọi nào có tác dụng một khi người dân còn đang lơ mơ, mụ mị, chưa tỉnh thức. Hơn ba thập niên trước, cũng chính vì sự thờ ơ vô cảm với vận mệnh của đất nước đó mà người miền Nam đã khiến cho đồng minh của họ, người Mỹ thêm một lý do để nản lòng bỏ cuộc khi ván cờ VN vốn đã làm nước Mỹ quá thiệt hại, tốn kém. Trong khi miền Bắc thì quá quyết tâm đến cùng để giành chiến thắng, cho dù cái giá của chiến thắng là bao nhiêu.

Việt Nam-một số phận đầy bi kịch.



Song Chi

http://www.rfavietnam.com/node/467

Montag, 25. Oktober 2010

Xã hội dân sự, Xã hội công dân lừng lững bước tới

Bùi Tín viết riêng cho VOA Thứ Ba, 19 tháng 10 2010
Hình: ASSOCIATED PRESS

Xã hội dân sự, xã hội công dân là tương lai rất gần trên đất nước ta. Nó đang lớn dần từng ngày, từng ngày.

Xã hội dân sự, xã hội công dân là phép mầu nhiệm, là biện pháp thực tế nhất để cứu dân tộc ta ra khỏi bế tắc, trầm luân hiện tại.

Xã hội dân sự, xã hội công dân là xã hội cởi mở, năng động, vui tươi, đối lập hoàn toàn với xã hội độc đoán, nhàm chán, khép kín tệ hại hiện nay.

Xã hội dân sự, xã hội công dân là xã hội tự do thứ thật, dân chủ thứ thật, trái ngược với xã hội tự do bị thiến, dân chủ bị thui chột, tự do giả vờ, dân chủ giả vờ mấy chục năm nay.

Xã hội dân sự, xã hội công dân là đối tượng ngăn chặn, bóp ngẹt, thủ tiêu của nhà nước độc đảng, của nhà nước cảnh sát.

Nhưng tự do dân chủ là chìa khóa mở cửa cho phát triển, cho bình đẳng, cho công bằng, cho tình thương và hạnh phúc toàn xã hội nên nó bắt rễ từ trí tuệ, trái tim của triệu triệu con người, không có thế lực nào dù hung hãn đến đâu có thể dập tắt nổi.

Vào thời điểm này đây, xã hội dân sự nước ta đang đĩnh đạc, tự tin bước tới. Nó không cần kèn trống, cờ xí, pháo hoa, nó đi vào lòng mỗi người dân Việt yêu nước mình, thương dân mình, vẫy gọi nhau cùng tìm ra biện pháp và bước đi để dân ta là chủ vận mệnh nước ta, độc lập hoàn toàn, lãnh thổ toàn vẹn, không khiêu khích ai nhưng quyết không chịu khuất phục ai, không chịu mất một mảnh đất nào, vùng biển nào, hòn đảo nào cho ngoại bang.

Xã hội dân sự đang lớn mạnh, lên tiếng yêu cầu thế lực cầm quyền phải luôn lấy quyền lợi tối cao của đất nước, cuộc sống bình an tự do của toàn dân làm mục đích, chấm dứt tình hình cai trị bằng phe cánh, theo nhóm lợi ích riêng tư, đang tàn phá đất nước tận gốc, mà nhóm chuyên gia sắc sảo của Đại học Harvard Mỹ ở tại Hà Nội đã nhận diện, chỉ ra với tên gọi là Crony Economy – kinh tế cánh hẩu, kinh tế chia chác cho nhau.

Xin hãy duyệt binh đội quân xã hội dân sự khá là hùng hậu hiện nay, bao gồm nông dân, lao động thành thị, trí thức, văn nghệ sỹ, sinh viên, học sinh, đảng viên kỳ cựu, đảng viên trẻ ở cơ sở, đoàn viên cộng sản, du sinh, thành viên các tôn giáo …, tất cả những người Việt Nam còn có lòng tự trọng, còn có tư duy độc lập, không a dua, không xu thời, am hiểu những giá trị văn hóa truyền thống của Cha Ông, đồng thời tiếp thu những giá trị tinh hoa của Thời đại mới.

Nếu kể tên từng thành viên, có lẽ phải đến hàng triệu triệu, ghi trong một cuốn sách dày.

Xin điểm qua đội ngũ trùng điệp ấy, chưa cần nêu tên một ai, để có một khái niệm gần với sự thật. Thứ tự trước sau chỉ là tương đối.

Mấy hôm nay, nhóm bauxite lại đưa ra kiến nghị yêu cầu quốc hội khẩn cấp xem xét kỹ lại các dự án khai thác bauxite dưới ánh sáng của sự cố ở Hungary; số này trước đây đã lên đến hơn 4 ngàn. Lần này có thể sẽ vượt, và có thể vượt xa, vì sức thuyết phục sẽ cao hơn trước. Để xem Bộ Chính trị và phiên họp Quốc hội tới xử sự ra sao.

Binh chủng nổi bật trong cuộc diễu hành của lực lượng xã hội dân sự có thể là binh chủng các nhà luật sư và luật học. Từ cụ luật sư già dặn tuổi trên 80 mà tư duy tươi trẻ, từng là hội thẩm Tòa án tối cao vừa cho ra bài luận văn giá trị: «Sự thay đổi đã gõ cửa» đến luật sư tự nguyện cãi miễn phí cho 2 em Hằng và Thúy tại tòa án Vị Xuyên cho đến các em sinh viên luật ở Sài Gòn tập họp trong nhiều nhóm hội thảo với nhau về Hiến pháp, về quyền sở hữu đất đai, về nền tư pháp công minh…Đã có bao giờ ở nước ta một luật sư dựa vào hiến pháp và luật pháp hiện hành phát đơn kiện những người cầm đầu chính phủ về những tội làm sai hiến pháp và luật pháp, có hại cho dân, mà chính quyền không bác bỏ nổi.

Có cả một khối đảng viên tham gia hăng hái vào xã hội dân sự. Từ nhiều ông tướng 50, 60 năm tuổi đảng lên tiếng đòi công khai minh bạch vụ án siêu nghiêm trọng Tổng cục II, đòi chấm dứt cho nước ngoài thuê hàng vạn héc -ta đất rừng, cho đến những đảng viên trí thức văn nghệ sỹ công khai đàng hoàng, tự hào trả lại thẻ đảng viên, có đảng viên trí thức còn tuyên bố sẽ đốt thẻ đảng công khai trước đông đảo bạn bè nếu như đại hội XI không tuyên bố từ bỏ chủ nghĩa Mác – Lênin, một chủ nghĩa đã mang tai họa khủng khiếp ở Liên Xô, Trung Quốc, Đông Âu và ngay ở nước ta.

Trong hàng ngũ chiến sỹ gan góc đấu tranh cho sự hình thành của xã hội dân sự, cần nêu bật những sinh viên thanh niên đã nêu cao biểu ngữ Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam ở ngay trước Lãnh sự quán và Sứ quán Trung Quốc để rồi bị công an bắt và ngồi tù, hay có cô gái tự ngồi tọa thiền trước dòng chữ «Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam» để nay vẫn còn ngồi trong tù một cách phi lý. Đó còn là hàng trăm chiến sỹ dân sự ở Sàigòn, Bình Dương, Huế, Hải Phòng, Hà Nội đi kẻ hàng ngàn lần 6 chữ: HS - TS - VN, còn giăng biểu ngữ lớn ngay trước tượng Lý Thái Tổ giữa thủ đô về hiểm họa bành trướng từ Bắc Triều…

Lại còn hàng vạn hàng chục vạn nông dân mất đất mất ruộng do bị các quan chức các cấp tước đoạt, trong đó có cả gia đình các bà mẹ anh hùng, gia đình liệt sỹ, gia đình quân nhân kêu trời không thấu, kêu oan hàng trăm lần không xong, đang bền bỉ đấu tranh cho một xã hội dân sự lấy pháp luật và lá phiếu bầu của công dân làm nền tảng.

Trong đội quân mở đường cho xã hội dân sự có một nhóm 20 vị trí thức – túi khôn của dân tộc trong thời đại mới - trong tổ chức IDS, bị cưỡng bách giải thể, lại càng quật khởi, giáo sư có, tiến sỹ có, nhà toán học – giáo dục học có, nhà kinh tế uyên bác có, nhà văn hóa chuyên về Tây nguyên có, nhà thơ kiêm nhà chính trị có, nam có, nữ có, lập luận đâu ra đấy, ăn đứt cái học viện chính trị quốc gia đông đảo, xô bồ, chuyên nói lấy được, cưỡng hiệp sự thật để ăn tiền.

Cuộc diễu hành xã hội dân sự nói trên xét về bề sâu thực chất có thể được khá đông quần chúng trong xã hội ta vỗ tay hoan nghênh, khuyến khích, tán thưởng hơn là cuộc diễu binh ở quảng trường Ba Đình vừa qua, những cuộc diễu hành, vui chơi chỉ để lại quang cảnh kẹt xe, bụi bặm đầy trời và đường xá ngập đầy rác rưởi, cỏ hoa tan nát tơi bời, phản ánh một xã hội buông thả, quan trí cai trị thấp hơn dân trí trung bình, để lại một vết nhơ kinh hoàng là bộ phim lớn nhất, đắt tiền nhất, gồm 19 tập, chuẩn bị 8 năm trời bị phản ứng của xã hội công dân, đang đi vào nằm trơ dưới bãi rác khổng lồ của lễ hội.

Có gì nức lòng hơn là trong khi xã hội công dân ở nước ta cứ lừng lững bước tới, tự tin, đông đảo, nhiều màu sắc, bất chấp đe dọa, dùi cui của cường quyền thì ở các nước dù chỉ còn cái vỏ cộng sản cũng đang bị xuống cấp, xuống giá thê thảm, nhường bước cho xã hội dân sự cũng đang lừng lững bước tới. Ở Bắc Triều Tiên, trò cười 3 đời hoàng đế cộng sản nối ngôi, với một đại tướng 4 sao 27 tuổi má còn búng ra sữa, với một nữ đại tướng cũng 4 sao chưa hề là lính, chưa một ngày là sỹ quan, chuẩn bị lên làm nữ Nhiếp chính một khi vua anh băng hà, trong tay có bom nguyên tử, làm cho đàn anh cộng sản láng giềng cũng ngần ngại, bối rối khó xử. Còn ở Cuba, chính lãnh tụ Fidel Castro cũng phải thú nhận mô hình nhà nước cộng sản không thọ nổi, ông em Raul Castro phải quay lại kinh tế thị trường, để cho kinh doanh tự do, và buộc phải thả hơn 50 tù chính trị một lúc, chính thức nhượng bộ cho xã hội dân sự cũng đang lừng lững bước tới không có sức nào cản nổi.

Còn ở Trung Quốc? Cái lô cốt cố thủ độc đảng có vẻ hùng hổ thì đang bị nhỡ tàu, những định lôi kéo, chia rẽ các nước Đông Nam Á thì lại bị gần như đơn dộc trơ thân cụ, đành phải xuống giọng nhũn như con chi chi, cam kết «không đe doạ ai», đến mức thủ tướng họ Ôn cũng phải công khai thú nhận là «dân chủ mới thật là động lực của phát triển ».

Vừa đe dọa ngăn cản chính phủ Na Uy tặng giải Nobel Hòa bình cho nhà ly khai Lưu Hiểu Ba thì lo sợ điều gì được ngay điều ấy. Tai họa ập đến thật khôn lường. Hiến chương 2008 của ông Lưu Hiểu Ba vừa được in lại, phổ biến ra 22 thứ tiếng khắp 5 châu, với nội dung đòi xây dựng gấp xã hội dân sự đa đảng thì ngày 13-10 xuất hiện một Bức thư ngỏ gửi Quốc hội Trung Hoa mang chữ ký của 23 công thần cũ, mới của đảng Cộng sản Trung Quốc, đòi tự do báo chí, tự do xuất bản, tự do thông tin, mỗi công dân phải được tự do nhìn lại và đánh giá các sự kiện lịch sử của Trung Quốc, tư nhân phải được quyền ra báo, lục địa Trung Quốc phải được quyền tiếp nhận, trao đổi sách báo với Hồng Kông và Ma Cao, những thuộc địa thực dân cũ lại văn minh tiên tiến hơn lục địa.

Xã hội dân sự, xã hội công dân ở Việt Nam, Cuba, Trung Quốc đang không hẹn mà chung những bước đi tự tin, vững chãi, có bề sâu, đang cùng nhau vẫy gọi, cộng hưởng trên con đường tự do dân chủ và nhân quyền.

Xin tạm dừng cuộc duyệt binh hùng hậu và lý thú của xã hội công dân. Sẽ xin giới thiệu tiếp trong bài viết sau Bức thư ngỏ rất thú vị của 23 công thần cộng sản Trung Quốc đang nhập vào đội quân của Xã hội dân sự tràn đầy triển vọng trên quy mô toàn cầu.

* Blog của Nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.
Ý kiến (89)
Thứ Ba, 19 tháng 10 2010 NST (VN)

Ong viet hung hon lam,hay qua dung nhu cam nhan cua toi bay lau ma khong noi len duoc .Cam on ong.Toi mong sao ngay mai tuoi sang nhanh den voi VN ma toi cung ong voi ca dan toc don mung.
Thứ Ba, 19 tháng 10 2010 lehoa (vn)

Đại đa số người dân việt yêu nước đều hiểu rằng xã hội dân sự, xã hội công dân là một tiến bộ xã hôi của toàn nhân loai.Chế độ độc tài đảng trị cộng sản ở vn cũng sẽ chết như các nước cộng sản khác thôi.Nó cố níu kéo chế độ thối nát vì quyền lợi ích kỷ của riêng nó.nên nó đang dẫy chêt .Càng dẫy chết nó càng tàn bạo là điều dễ hiểu mà
Thứ Ba, 19 tháng 10 2010 Lê Bình Nam

Dối trá và bạo lực là hai trụ cột chống đỡ cho chế độ độc tài cộng sản. Với sức mạnh của truyền thông ngày nay, nó không còn đủ khả năng dùng bàn tay che kín mặt trời. Nhờ truyền thông mà lương tri con người được khơi dậy, mọi bưng bít đều bị khai quật...và cuối cùng thì cái ác phải nhường bước cho cái thiện. Dân tộc Việt Nam sẽ được hưởng Tự Do Dân Chủ dưới chế độ Hiến Định Pháp trị.
Thứ Ba, 19 tháng 10 2010 Mong lắm thay (NgVN)

Tiến trình đi đến một xã hội dân chủ cho VN chắc phải đến, CHẲNG CHÓNG THÌ CHẦY. Những chóp bu CSVN đang có quyền có lợi muốn làm mọi cách ngăn cản dù họ cũng biết như vậy. Tranh đấu đòi dân chủ dân quyền từ trong và ngoài nước để thúc đẩy tiến trình này đi nhanh hơn. CHÓNG chứ CHẦY thì không khá đuợc!!!
Thứ Ba, 19 tháng 10 2010 Bua Ta (USA)

XÃ HỘI DÂN SỰ, XÃ HỘI CÔNG DÂN đang lừng lững bước tới. Còn Xã Hội Chủ nghĩa thì đang từ từ chui vào bốn miếng dài , hai miêng ngắn và cuối cùng ĐÓNG NẮP. Ngày đó chắc chắn đến rất gần.
Thứ Ba, 19 tháng 10 2010 Xin trích tặng mọi người

"Cách CS giành nước quá đắt. Cách giữ nước quá sợ. Cách xây dựng nước quá hãi. Cách tổ chức ăn chơi lễ lạc quá kinh. Cách chăn dân quá khiếp. Vận nước lỡ vào tay "Satan đội lốt người". Nay lấy lại sao khó thế. Tiếp tục để thì kinh khiếp quá." (HẢI ĐĂNG, VN)
Thứ Ba, 19 tháng 10 2010 (vietnam)

Còn bè lũ con cháu của TRẦN ÍCH TẮC nắm quyền nhân dân ta còn khổ dài dài...không có dân chủ đâu!!!!
Thứ Ba, 19 tháng 10 2010 Vũ Hà (VN)

Chỉ có kẻ nhắm mắt viết liều vì miếng ăn mới tâng bốc cái mà chẳng có trong thực tế.Thằng mù thì sờ vào cái gì biết cái nấy chứ làm sao biết được như người có mắt?Nhà chính trị học Fareed Zakaria,người có talk show trên CNN,chủ nhiệm Magazin Time,trả lời trên báo "Aktualne.cz" của Czech Republik ngày hôm qua,rằng 10% người có quyền lực của nước Mỹ quyết định tất cả,số còn lại chỉ là những kẻ bị lừa phỉnh,rằng hiến pháp Mỹ cản trở nước Mỹ nên làm nó bị tụt hậu dấy.Tán dóc vừa thôi.
Thứ Ba, 19 tháng 10 2010 Sôi Gan (USA)

Cám ơn bác Bùi Tín, nhà bình luận xuất sắc. Xin nhắc lại lời của cựu TT Nga Putin : " Kẻ nào tin những gì Cộng sản nói là không có cái đầu. Kẻ nào làm theo lời Cộng sản là không có trái tim ". Còn lời của cựu TBT Liên xô Gorbachev : " Tôi đã bỏ nữa cuộc đời cho lý tưởng Cộng sản, ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng đảng CS chỉ biết tuyên truyền và dối trá ".
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Trần Minh (Cà Mau)

Càng phản động,Việt Cộng càng tự cô lập,dãy chết.Chúng không thể chặt đầu hơn 8 chục triệu dân Việt như thực dân Pháp đã làm đối với 13 vị anh hùng Yên Bái .
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Listener 2

A great essay! Very forceful and convincing!
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Cháu Bác Tín

Đọc bài của Bác Tín mà cảm thấy trong người có cảm giác lâng lâng...vì ngày ...ấy gần đén rồi. Cám ơn Bác Tín. Bác sống lâu để viết bài cho con cháu
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 (@@)

What a sweet dream !!!
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Van Binh (viet nam)

Lau roi moi duoc doc bai cua Bac Tin ,hay qua ,gio day neu de bac tranh luan cong khai voi tong bien tap bao Nhan dan co quan ngon luan cua DCSVN ,cac giam doc hoc vien chinh tri quoc da, hoc vien HCM chac phan thang thuoc ve bac .Vi thuc te ve CNXH khong con suc song tren dat nuoc VN nua ,nen ho cung het bai roi ,cai ly luan cua ho dua ra khong co suc thuyet phuc nua nen ho phai thua./.
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Hoàng Long (Cộng Sản & Phong Kiến)

1- Trong chế độ CS, chuyện cha truyền ngôi cho con, kiểu Kim Jong Un ở Bắc Hàn, hay anh em trao quyền cho nhau, như trường hợp Raul Castro tại Cuba, là hết sức bình thường. Việt Nam ta cũng không ngoại lệ. Trong kháng chiến chống Pháp và Mỹ, người ta có biết Nông Đức Mạnh là ai đâu ? Ông là một nhân vật chẳng có tiếng tăm và chiến công. Tài cán nếu so với các công thần khác, chưa chắc ông đã bằng ai. Từ Nga lù lù về, đùng một cái, ông làm chủ tịch quốc hội.
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Hoàng Long (Cộng Sản & Phong Kiến)

2- Đùng thêm cái nữa, ông lên ngôi tổng bí thư nước CHXHCNVN. Nhân dân cả nước đều biết NĐM là con của HCM. Điều này cũng được xác nhận bởi Bộ Giáo dục và Đào tạo Việt Nam qua tạp chí Thế Giới Mới. Thế thì không phải cha truyền con nối là gì ?
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Hoàng Long (Cộng Sản & Phong Kiến)

3- Tóm lại, chế độ CS có rất nhiều điểm tương đồng với chế độ phong kiến : Cũng tham nhũng, hối lộ.Cũng độc tài, độc đảng. Cũng hà hiếp nhân dân. Cũng thần thánh hóa lãnh tụ. Cũng cha truyền con nối vv... Lịch sử cho thấy, CS đã lật đổ chế độ phong kiến để dựng lên chế độ Tư Bản Đỏ. Cả 2 chế độ này cơ bản đều giống nhau.
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Hoàng Long (Cộng Sản & Phong Kiến)

4- Có khác chăng là “con cháu các cụ” ngày nay giàu gấp nhiều lần các quan lại thời xưa. Và trong quá khứ, CS giết dân vô tội vạ (cải cách ruộng đất, Mậu Thân vv...) còn hơn thời vua chúa!
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Dang Truyen (Ha Noi)

Ông vốn là tay CS luồn lọt đến chức đại tá ? bây giờ ông chê quãng đời xưa kia làm ăn bất chính của ông là phải. Ông giống như Hoàng Văn Hoan vậy. Cô đơn sống nốt đời còn lại rồi gửi thân xác ở xa xứ.
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 TnT (Vietnam)

Không biết Vũ Hà (VN) sờ trúng cái gì của Fareed Zakaria. FZ cũng chỉ là kẻ sờ voi thôi. Đùng ôm cái mình sờ trúng mà la lối. Ờ cái xã hội Mỹ ấy dù nó thế nào người dân cũng có quyền thay đổi bộ máy cầm quyền nếu nó không làm việc hữu hiệu, thậm chí có thể đưa con số 10% trong lời dẫn từ FZ nếu những kẻ đó vi phạm pháp luật. (Tới đây chắc Vũ Hà (VN) không chừng dám nói hệ thống tư pháp VN hay "gấp vạn lần hơn" hệ thống tư pháp ở Mỹ)
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010

Mong bac Ti'n manh khoe va "tre mai khong gia" de viet bai cho chung con doc ...hay lam lam bac Tin oi...viet nua nghe bac..con het tat ca bai cua bac roi.
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010

De mong duoc ton-tai, buoc long phai vo chiec phao "hoc tap tu-tuong va dao-duc HCM", dong thoi dung l/l CA de dan ap va cai-tri doc-doan. Nhung se khong ai can noi, lan song doi tu-do, dan chu, doc-lap cho VN dang dan lon manh trong dai da-so 80 trieu dan VN. Cai the xac ung-nhot dang thui rua dan. Dan VN hay dung so va dung len.
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 HẢI ĐĂNG (VN)

Không lẽ Tàu mở ra con đường dân sự, tự do, dân chủ cho VN sao bác Tín? Xu thế này tại VN là không thể đảo ngược dù Tàu là gì cũng vậy. Lưu,Ôn hay 23 vị công thần CS TQ làm gì cũng chẳng ảnh hưởng đến ta. Sự tự tin, tự chủ, tự quyết lấy vận mệnh của mình do dân mình tạo lập. Bóng Tàu nên mãi mãi lui vào góc khuất của lịch sử. Nhân tài nước Việt không thiếu chỉ chờ cơ hội và chờ người tạo ra cơ hội.
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Truc Tam (USA)

Xa hoi hien nay dang bi phap tri cua dang CSVN. Thu phap luat nay de dan ap nong dan, boc lot cong nhan, triet ha tri thuc va de cung co bao ve suc manh cua dang. Dang CSVN da tiep tuc moi trong thung rac chu nghia cong san thoi nat ma cac nuoc tien bo tren the gioi da vut bo va mac no vao cho dan toc ta. No ho hao nhan dan kien tri mac lay tam ao nho ban ay, con no thi vui ve danh trang suc cho minh bang du moi thu hao nhoang tu ban do.
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Lý Trần Lê Nguyễn (Canada)

Internet là vũ khí quá sắc bén vào tay nhà báo Bùi Tín. ĐCSVN rất sợ những thành phần đảng viên ly khai như Dương Thu Hương, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên hay Nguyễn Chí Thiện; do đó họ không ngần ngại sai bọn văn nô cà khịa hay nói xấu những người này trên báo để họ nản không viết nữa. Nhưng nhà báo Bùi Tín vẫn đều đặn, kiên trì gửi thông điệp TDDC về VN cho các tầng lớp sĩ phu và trí thức trong nước. Công này không phải nhỏ cho một nước VN tự do sau này.
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Thiên Trần (Việt Nam)

Bài viết nếu không hay chắc không ai cho đăng lên làm gì. Ở nước ngoài các bác rộng rãi nên thoáng khí hơn, dễ thở. Chứ như tôi trong nước đọc bài này thấy giống như đang ngồi tại giảng đường VN học bài chủ nghĩa XH không tưởng của Charles Fourier, Thomas More. Tôi muốn hỏi rằng năm nay tôi 34 tuổi thì cái “ngày ấy sẽ đến” theo như bài này viết là ngày tháng năm nào để tôi biết chuẩn bị cất nhà cửa cho đàng hoàng, sau đó ra tận ngoài Ứng Hòa - Hà Nội để cảm ơn người thân của người viết bài này.
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010

NƯỚC NHÂT THỜI MINH TRỊ THIÊN HOANG đã coi nhà nươc pháp quyền và xh dânsự là cứu cánh, nhờ vậy mà nứơc Nhât có được chính phủ tử tế biêt trọng dân thương dân hết mực và dân cũng rất nể chính phủ ,nhờ vây ngày nay nước Nhật tiêu biểu cho nền văn minh nhân loại còn VN chế dộ độc đảng thật là tệ hại cấm doán td ngôn luận báo chí lề phải là"tư duy của bầy cừu" không phải là cặp mắt của dân mà là cái miệng của đảng và tệ hơn cái miệng của các cánh hẩu nhóm lơị ích ,
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Đi theo lề là chuyện của loài cừu

Người cộng sản Mafia đỏ Việt Nam hay chụp cái mũ "phản động"cho những ai có ý kiến khác họ, nhưng nếu hiểu chữ "phản động"có nghĩa là chống lại sự tiến bộ,l àm đi thụt lùi thì chính cộng sản Mafia đỏ tại VN hiện nay là đại phản động, bởi dưới sự cầm quyền của họ bao năm qua đất nước VN đã bị tụt hậu rất xa so với các nước láng giềng. Nhưng bản chất của cộng sản là ngụy biện và tráo trở và họ không nhìn nhận như vậy

Kinh goi Ông BUI-TIN,doc tu dâu dên cuôi cùng bài cua Ông.Tôi thành tâm kinh phuc öng vô cùng. Song nêu ! Ông tranh biên voi nhung vi tri thuc o Hoc-Viên Chanh Tri HCM o Hà Nôi,và toàn thê " bao chi lê phai " thi chac Ông phai : ????? !!!!!!!!
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Dương Cầm (Nga)

1.Trong bài viết trên ông BT có nhắc đến các kiến nghị của đông đảo tầng lớp nhân dân, trí thức, tướng lãnh, đảng viên… về việc ngừng khai thác bauxite, chấm dứt cho nước ngoài thuê rừng, yêu cầu ĐCSVN tại ĐH XI tuyên bố từ bỏ CN Mác-Lê... Mong thay sẽ có một bản kiến nghị từ bỏ cái chủ nghĩa đã mang đến tai họa khủng khiếp cho loài người, với hàng triệu chữ ký của đảng viên có lương tâm khởi xướng và tiếp bước theo là hàng triệu chữ ký của các tầng lớp nhân dân…
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Dương Cầm (Nga)

2.Cái CNCS ấy đã bị nguyền rũa và chết ngay trên đất nước khai sinh ra nó, những ai cố nói lấy được để ca ngợi cho cái CNCS, thì giới trí thức trong nước ko nên mất thời giờ phản biện với họ, ở Nga và các nước Đông Âu có đầy các công trình nghiên cứu, đầy các lý luận chặt chẽ để bác bỏ cái CN ấy rồi, mong rằng các bạn trẻ gốc Việt ở các nước này hãy vì quê hương VN mà dịch ra tiếng Việt để đáp lại vào mặt cái bọn cưỡng hiệp sự thật ăn tiền này đi…
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 SC

- Xã hội Dân sự, xã hội Công dân, xã hội Dân chủ và Dân quyền đang sừng sững bước tới...không sức nào cản nổi, chinh nghĩa Dân Chủ, Tự Do nhất định thắng, Cộng Sản Độc Tài dứt khoát phải thua. Chúng đã sụp đổ vô cùng nặng nề ngay trên đất và toàn cõi Đông Âu, mà hầu như O hề có 1 Đảng viên CS nào thèm đứng ra bảo vệ cho đầu sỏ (ho quá biết và qua chán) Trên trái đất này, chỉ còn năm, ba tên CS gian ngoa đang cố bấu víu cái thây ma XHCN đã thối, sình chương.
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Người Sài Gòn

Cảm ơn Bác Bùi Tín, đọc bài của Bác tôi thật xúc động và hân hoan làm sao. Nếu thật sự xã hội dân sự, xã hội công dân đang dần dần lớn mạnh ở VN thì đúng là quá may mắn cho dân tộc VN. Hy vọng với sức mạnh này, dân tộc ta cùng với bạn bè quốc tế có thể tạo áp lực để TQ ngưng xây đập đầu nguồn ở Vân Nam nhằm giúp sông Mekong, nguồn sống của hàng triệu dân các nước Đông Dương sẽ không bị cạn kiệt...Một lần nữa, xin cảm ơn Bác. Kính chúc Bác sức khỏe, bình an!
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Dân

Bác Tín chắc là cháu 37 đời của trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Gửi Bác Bùi (USA)

Kính Bác Bùi Tín. Bài phân tích sâu sắc, thuyết phục. Đúng đấy Bác Bùi ạ, nhân dân VN ta đang loại trừ dần DCS bằng cách như Bác nói ở trong bài phân tích trên. Chính Nhân Dân VN sẽ tự quyết định vận mạng của dân tộc, vấn đề là thời gian thôi. Điều gì phản lại quyền lợi nhân dân, lợi ích dân tộc sẽ bị đào thải.
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Thêm một thành tích của công an mạng .

Trang blog của Nhạc sĩ Tô Hải bị hacker xóa sạch hết rồi ! Lại thêm một thành tích bịt miệng của CAM !Thống soái V.H.Triều quả là xứng danh một vị tướng tài của thế giới ...ẢO!
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 hoanchu (vn)

Cám ơn Bác Tín viết bài tuyệt vời, làm cho mọi người có niềm hy vọng và sự tin tưởng cho ngày mai. Mong rằng ngày mai nầy không quá xa, người Việt ta sẽ có một xã hội dân sự đúng nghĩa.
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Đảng viên (VN)

Xã hội dân sự, Xã hội công dân lừng lững bước tới là bước đi tới thứ hai của ĐCS VN. Bước thứ nhất là việc đổi mới từ 1986 đến nay tạo ra nhảy vọt về kinh tế. Các bác chống cộng có hò rát cổ thì cũng chẳng dây dưa được tí công nào đâu
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 nong thi xuan (csvn)

Toi doc bai viet cua cu tin viet rat hay,nhung boi vi cu ta mang dong mau cong san ma,noi vay chu dung tin nguoi co dong mau cong san,cam on,do la loi that.
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Người khao khát dân chủ (VN)

Khát ắc phải tìm nước, đói cũng sẽ tìm thức ăn. Củng vậy, chết ngạt điều cơ bản là dân chủ trong xã hội loài người thì sự TỰ DO & BẦU CỬ để XH được công bằng, dân chủ, văn minh 1 cách thật sự trên bước đường XH dân sự & XH công nhân là phản ứng tự nhiên chánh đáng cho XH loài người, riêng ông Nông Đức Mạnh củng kg thể phủ nhận được.
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Người khao khát dân chủ (VN)

Cộng sản chỉ còn tồn tại le que vài nước trên thế giới, nhưng cái điều đáng nói ở đậy là sự tồn tại bằng thủ đoạn mánh khóe & tàn bạo dựa trên tạp quán riêng từng nước của họ.
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 sinh viên (Paris)

Thấy mọi người sục sôi ,hớn hở quá cháu cũng thấy phấn khởi.Nhưng cháu xin bác Bùi Tín và các bác khác cho cháu được biết thế nào là "xã hội dân sự ",thế nào là "xã hội công dân" ? .Theo cháu thiển nghĩ,chúng ta không thể hân hoan chào đón cái mà mình không biết,cái mà mình không hiểu.
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Sunny (VN)

Chiêu hồi như Bùi Tín ở miền Nam VN trước 1975 chỉ sống được ở trung tâm chiêu hồi, hoặc phải sống ở chỗ kín đáo không ai biết, hoặc theo các cuộc hành quân của giặc chỉ điểm diệt Cộng để hy vọng nhờ vậy mà có nhiều tiền tiêu xài, để đất nước không được thống nhất, không được độc lập, để họ còn tiếp tục tồn tại, làm tay sai, để họ có thể diễn tuồng dân chủ, nhân quyền cuội của chính quyền Sài Gòn. Còn vì sao ư? Chắc Bùi Tín tự biết?!
Thứ Tư, 20 tháng 10 2010 Con not 3 tuoi (Ha noi)

Bác Bùi Tín là Tinh hoa là tấm gương trong sáng.Phản ánh đúng những tệ hại CSVN một cách khách quan,cũng như soi gương vậy.Cháu là con nít thấy sao nói vậy.Nói thẳng csvn làm đổ xương máu dân tỘc,sỢ bỊ dân tỘc trẢ thù.Lấy dạ tiểu nhân so lòng Quân tử.Nên sợ chết như Romani.Nhân dân VN 4000 năm Văn hiến,từ bi nhân đạo,sẵn sàng bỏ qua tất cả.Nếu CSVN kịp hối cãi,và ngược lại.
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 Hải Hà (VN)

CPCSVN đang thụt lùi trước xã hội công dân. Nhờ vào truyền thông quốc tế này càng lớn mạnh , đi vào mọi ngõ ngách của cuộc sống, dân VN đã trưởng thành rất nhanh, có khả năng nhìn và đánh giá rất chính xác các hoạt động của DCSVN. Đảng không còn che dấu được nữa. Chính vì vậy mọi quyết sách không hợp lòng dân đều bị dân mặc nhiên từ chối !
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 Lý Trần Lê Nguyễn (Canada)

Ngày xưa, Vatican chọn một Hồng Y người Ba Lan làm Đức Giáo Hoàng rồi sau đó từ từ Ba Lan, Hung Gia Lợi, Tiệp Khắc rồi cả Nga từ bỏ chủ nghĩa CS. Ngày nay giải Nobel hòa bình được trao vào tay một ông Thiên An Môn, rồi 1 ngày không xa toàn dân Tầu sẽ bái bai Maoism. Không biết ngày đó những tên Lê Chiêu Thống VN sẽ dựa vào ai để hiếp đáp dân VN.
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 Quang Nguyễn (VN)

Nói ,viết nhiều thì các nhà dân chủ bị bắt nhiều thêm , VN càng mất tự do thêm . Nên ngừng nói và viết ?
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 TẾU (VN)

Bác Tín ơi ...Bác quên nhắc 1 lực lượng hùng hậu là giới BLOG mạnh lắm bác ơi , đông lắm bác ơi, đoàn kết lắm bác ơi ngày 19 vừa qua giới BLOG ăn mầng hụt ngày về của anh ĐIẾU CÀY .Nhờ bác viết dùm bài ngày 19/10 là ngày của BLOG Viẹt Nam
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 Thiếu Jia

Em đề nghị chị Vũ Hà đọc lại ý cuả chị vài lần xem chị muốn nói gì. Có phải 10% chóp bu đế quốc Mỹ nắm đầu dân Mỹ muôn năm được, thì 10% băng đảng như bố em cũng xiết họng cả nước đời đời được? Thế mà em cứ sợ đến phiên em là tàn!
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 Vietnammenyeu (Canada)

Ở Mỹ, dân chủ phải có quãng cáo. TV cứ năm ba phút là quãng cáo. Các đãng phái chính trị quãng cáo cho họ ầm ĩ trên TV, Radio,... Đảng nào nhiều tiền quãng cáo thì thường đảng đó thắng, nên được gọi là nền Dân Chủ Quãng Cáo Mỹ. Bài viết trên của ông Bùi Tín cũng nhằm vào mục đích quãng cáo "Dân Chủ" trên mạng để kiếm sống mà thôi, không có giá trị thực tiễn nào cho những xứ nghèo ̣(như Việtnam chẳng hạn!).
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 Người Chăm (Chăm pa)

Một đảng hay mười đảng,mặc các vị ,chúng tôi không quan tâm,chỉ mong quí vị khăn gói về quê,trả lại cho chúng tôi vương quốc của mình,để Chăm pa lại trở thành đất của chúng tôi thôi.nếu không thì các vị sẽ gặp rắc rối đấy.
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 Việt bán nước (an nam đô hộ phủ)

Thà làm tôi Trung quốc cùng với bác và đãng CSVN, hơn làm vua của các người yêu nước VN, như thế dể bị Trung quốc đánh cho ...bỏ m...
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 Người Việt (VN)

1. "Xã hội dân sự, xã hội công dân là tương lai rất gần trên đất nước ta. Nó đang lớn dần từng ngày, từng ngày" và đó cũng là lý luận thực tiễn, mục tiêu của Chủ nghĩa cộng sản. Việt Nam đang từng bước vững chắc đi trên con đường đó. Sau khi lãnh đạo nhân dân đứng lên giành độc lập, tự do thoát khỏi ách đô hộ của thực dân hơn 100 năm, 20 năm đánh đuổi đế quốc và bọn bán nước thống nhất nước nhà...
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 Người Việt (VN)

2...Trước năm 1945 thực dân Pháp đã mang đến cho Dân tộc VN và các nước thuộc địa nền "Tự do" kiểu phương Tây bằng xiềng xích, nhà tù ( hoả lò, căng Máy Chai, Hầm Bùi Chu Phát Diệm...), lịch sử đau thương của dân tộc VN kéo dài đến năm 1975. Vậy một dân tộc nếu không khao khát Tự do, độc lập thì không thể vượt qua được mất mát, đau thương cùng nhau đứng lên giành lấy quyền sống, tự do, hạnh phúc.
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 Người Việt (VN)

3...Trở lại cái gọi là xã hội Dân chủ mà hiện nay Mr Bùi Tín đang được hưởng thụ. Nó đang bộc lộ rõ sự ưu việt, văn minh , kết quả của nó là gì? biểu tình, đàn áp, bắt bớ, tệ hại hơn bị khủng bố, trở thành bạo lực ( tin cuộc biểu tình phản đối chính phủ tại Pháp). Còn ở VN thì sao? nó đang giãy chết, càng giãy càng khoẻ, càng tăng trưởng...
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 Người Việt (VN)

4..."chúng ta cũng không thể không công nhận thực tế là cuộc sống ở Việt Nam đã cải thiện lên cho nhiều người trong vòng 15 năm trở lại đây" trích lời của bà Claire Melamed, đại diện của ODI nói về Việt Nam trên đài BBC ngày 16/9/20. vậy ĐCSVN liệu có tồn tại không !!!?
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 Nhô (Hoa Kỳ)

Nửa bài ở phía trên là lối viết theo kiểu hô khẩu hiệu của cái thời Chống Mỹ Cứu Nước. Nửa bài ở phía dưới là lòng hoang tưởng (delusion) "Bùng Lên Rồi Chợt Tắt" của một buổi chiều "Buồn Tàn Thu" . Paris có gì lạ không Bác? Lật qua lật lại, nói ai tin?
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 Nhô (Hoa Kỳ)

Ơ! Thế ra các bạn dân chủ lâu nay "di tản chiến thuật " qua blog bác Tín để nghe kể chuyện cổ tích đấy à?
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 em của chị Dậu (VN)

Dù cho cơ giời vận nước có thế nào thì CS cũng sẽ phải tiêu vong trên đất nước ta nhưng sau đó là 1kịch bản khá đen tối do ý thức thời đại của dân ta chưa "up date" như người Âu Mỹ cùng với di họa CS kéo thêm vài thế hệ vì vậy ko giống như sự sụp đổ của bức tường Berlin đâu. Bác BT hơi bị tay mơ
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 Rồi một ngày sẽ dến....

''...“Nguyện vọng và đòi hỏi của dân chúng về dân chủ, tự do là một sức mạnh không thể kháng cự ….” ( Ôn Gia Bảo , Thủ tứong Trung Quốc ) Nhân tiện xin mời dọc Thư ngỏ đòi tự do ngôn luận của 23 vị trưởng lão Cộng sản Trung Hoa và phỏng vấn On Gia Bảo trên CNN: http://nguyentrongtao.org/ ( trong muc '' báo chí'' )
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 Truc Tam (USA)

Nhô (Hoa Kỳ) viet : Ơ! Thế ra các bạn dân chủ lâu nay "di tản chiến thuật " qua blog bác Tín để nghe kể chuyện cổ tích đấy à? The thi Nho qua day de pha thoi a? Neu ma thoi, thi giu lay trong nguoi cua minh, dung de nguoi khac phai chiu dung su hoi thoi cua Nho.
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 Dương Cầm (Nga)

A. Gửi ông “người Chăm”: ông BT đang bàn về xã hội dân sự,XH công dân chứ đâu nói xóa bỏ điều 4 hiến pháp đâu mà ông lo sợ dữ vậy,sau cái ý kiến của ông sẽ có mấy ông đồng nghiệp của ông tung thêm vài cái ý kiến đại loại như:”thấy chưa,chưa đa đảng mà đã có người đòi chia năm xẻ bảy đất nước rồi kìa?!” Thôi nhé, cái trò này cũ rồi, nếu là những đảng viên CS chân chính thì còn thấy mắc cỡ nữa đấy! Còn mấy ông chuẩn bị tung ý kiến thì nên lấy cái tên Khơ Me gì đó cho nó có lý và hay hơn đi nhá!
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 Dương Cầm (Nga)

B. Người Chăm đâu muốn như Tây Tạng đâu nhỉ, (đừng nói CSVN ác hơn CSTQ nên họ ko dám lên tiếng nhá,nếu vậy thì lòi cái đuôi mâu thuẩn sao?!) mà ở VN nó khác TQ nhiều lắm, tôi biết người Chăm chiếm thiểu số và sống hiền hòa trong cộng đồng dân tộc VN,nếu là người Chăm thật sự thì hãy cùng toàn dân tộc để phấn đấu một xã hội VN, trong khi tôn trọng ý muốn của đa số, thì phẩm cách, tự do và quyền làm người cơ bản của thiểu số phải được bảo vệ đi nhé!
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 Gởi bạn người Việt (VN)

Bỏ con chuột vào 1 cái chai & xiết cổ chai lại, khi con chuột giẩy chết vì hết ô xy trong chai thì mở hý cổ chai ra 1 tí, xong lại bóp tiếp, cứ như thế... cuối cùng con chuột có chết đâu, ngược lại còn ngoan ngoãn nữa là kg biểu tình mà còn ca tụng nhân vật được thần thánh hóa người mở chai nữa. Củng vậy, giửa nhân dân & chính quyền CS này củng thế.
Thứ Năm, 21 tháng 10 2010 Gởi bạn người Việt (VN)

Nếu 1 khi bước đường XH dân sự & XH công dân được đến đích, thì miền Nam VN sẽ là nô lệ của miền Bắc vì hiện nay kho bạc do miền Bắc quản lý. Nhưng củng kg sao, vì dân gian có câu " còn người thì còn của ", miền Nam ta sẽ làm lại từ đầu, đở hơn là quá lún sâu.

Sonntag, 24. Oktober 2010

He he! cả đảng sợ Điếu Cày!

pubblicata da Đinh Tấn Lực il giorno sabato 23 ottobre 2010 alle ore 5.15

He he! cả đảng sợ Điếu Cày!

. Đinh Tấn Lực



He he! đảng bắt đầu sợ Điếu Cày từ những ngày bạn ta mặc áo thun, đội mũ an toàn có in đậm hàng chữ lẫm liệt Hoàng Sa Trường Sa Là Của Việt Nam.



He he! đảng thật sự sợ Điếu Cày từ dạo bạn ta hòa mình vào dòng thác người đổ dồn về 46 Hoàng Diệu, Hà Nội, và 39 Nguyễn Thị Minh Khai, Sài Gòn.



He he! đảng sợ Điếu Cày ngay cả khi bạn ta ngồi bệt xuống cỏ trò chuyện cùng bằng hữu và các sinh viên dõng dạc cất cao lời báo động về hiểm họa bắc thuộc lần cuối.



He he! đảng sợ Điếu Cày, phản ánh qua các âm thanh vo ve/lí nhí/cà lăm của bộ trưởng và phát ngôn nhân bộ ngoại giao, rằng đã có “đầy đủ bằng chứng lịch sử và pháp lý…”.



He he! đảng sợ Điếu Cày cùng bè bạn từng hiên ngang đứng trước Nhà Hát Sài Gòn trong những chiếc áo thun đen có in hình 5 chiếc còng thế vận Beijing 2008.



He he! đảng cực lực biết sợ Điếu Cày bởi 5 chiếc còng đó đã bấm khóa vào những đầu cúi/cổ cụp/lưng mọp/tay bợ/gối quỳ của đảng đối với bắc triều.



He he! đảng lẩy ba lẩy bẩy hãi sợ Điếu Cày, thông qua kịch bản “thiếu thuế”, khiến dư luận chết cười trong một thế giới phẳng chằng chịt đường truyền nối mạng.



He he! đảng càng lấm la lấm lét sợ người nói lời phải/trái Điếu Cày, bởi đảng không lường trước nổi sự trổi dậy của làng dân báo bloggers ngay sau khi Điếu Cày bị bắt.



He he! đảng càng sợ, bởi cứ ngỡ chiêu thức dưới thắt lưng áp án thiếu thuế để bắt giam Điếu Cày là sẽ giải tán luôn Câu lạc bộ Nhà báo Tự do.



He he! đảng bật ngửa/té sấp vì vụ bắt giam Điếu Cày trở thành một vết nhơ lịch sử không thể rửa sạch kể từ những ngày đầu kách mệnh: cả đảng sợ Điếu Cày.



He he! đảng run chân/lạnh gáy/rịn mồ hôi với Bài Ca Điếu Cày: Lũ vua quan bán nước - Bắt anh dâng quan thầy!



He he! đảng quíu lưỡi/ướt quần với mấy câu kết: Một người vào ngục thất - Triệu người tay tiếp tay - Quốc hồn căng ngực trẻ - Vang bài ca Điếu Cày.



He he! đảng chỉ nhốt được mỗi Điếu Cày Nguyễn Văn Hải trong tù, không hiểu nổi rằng cái tinh thần/ý chí/phong thái Điếu Cày đã ăn lan cả nước.



He he! đảng không thể ngờ làng dân báo có tốc độ mở rộng nhanh gấp bội cái thủ đô phình nở hình chó quỳ khấu bái bắc phương.



He he! đảng cũng chẳng thể mường tượng nổi dàn bloggers lôi tuột ra ánh sáng mọi trò ma quỷ ám muội từ tám phương ngóc ngách trong bóng tối của cơ chế.



He he! đảng cứ tưởng các kỹ thuật ém nhẹm/bưng bít/tráo bài theo kiểu án mạng giao thông trên bờ Hồ Tây năm nẳm vẫn còn xài được thời a còng.



He he! đảng trố mắt/á khẩu/động kinh… trước những luồng tin chớp giật, từ PCI tới Polymer, lòi ra các phi vụ lên đến 150 triệu đô cho 1 “chủ trương lớn”.



He he! đảng ú ớ như mớ ngủ với ngày càng đông các đồng chí mới bị lộ, tô hô một lũ quan từ đầu tỉnh tới trung ương, cùng con cua tuyên giáo bị dàn bloggers lột yếm.



He he! đảng cứ tưởng tội ác có hệ thống bao che là êm như thời trùm bao bố thả trôi sông những người yêu nước mà không chịu yêu chủ nghĩa.



He he! đảng đâu biết dàn bloggers kháo nhau phải chận đứng các thứ tội ác xảy ra mai này, bằng cách vạch trần mọi loại tội ác hôm qua lẫn hôm nay.



He he! đảng nào ngờ các kiểu tuyên truyền láo khoét nói lấy được, hoặc theo kiểu “nhờ ơn đảng”… đều bị đám dân báo lột trần phơi trụi.



He he! đảng tự thân cũng bắt phì cười với những bài bình phiếm trong làng dân báo về những “phát biểu ấn tượng” cực ngu ngơ/ngờ nghệch/ngốc nghếch của lãnh đạo các cấp.



He he! đảng lảo đảo lao đao vì cái quyền lực toàn trị ngày càng teo tóp, một khi đảng viên thấy rõ hơn cả nhân dân về những sự thật mờ ám bị rọi đèn trên mạng.



He he! đảng tắt tiếng, bởi có đó cả dàn tuyên giáo cùng bộ 4T và mấy trăm tờ báo, mấy chục đài phát sóng… mà vẫn không nắm nổi chức năng sinh tử truyền thông.



He he! đảng bỗng dưng muốn khóc khi thấy cả vạn rưỡi thẻ nhà báo không đẻ ra được bất kỳ 1 bài xã luận nào mà không bị dàn bloggers vặn họng.



He he! đảng tự nhồi máu cơ tim bởi hằng hà các câu chữ/hình ảnh/lập luận… được dàn tổng biên tập ký duyệt vẫn lộ trơ bao điều sai quấy động trời dưới mắt bloggers.



He he! đảng tế thần chữa cháy các lỗi tày đình của lãnh đạo, bằng những con dê/lừa chuyên nghề đánh máy/sửa ảnh/chuyển thư…



He he! đảng tự chập mạch đạo đức, khi làng dân báo tập trung đèn pha rọi vào những cận cảnh cởi truồng của lãnh đạo cưỡng dâm nữ sinh do hiệu trưởng cống nạp.



He he! đảng làm ngơ cho công an giết dân, không ngờ bị quật ngược khiến công an đổ máu, hệ quả là cái nồi cao áp có tên “ổn định” bị bật tung nắp cho thế giới săm soi.



He he! đảng gài số lùi cho con tàu cao tốc, chỉ bởi dàn bloggers cởi bung sự thật về tính liều và lòng tham của lãnh đạo trước những quyết định di hại toàn dân.



He he! đảng không ém được con tàu Vinasink nứt lườn/cong cốt/gãy chân vịt, thông qua một hệ thống ăn chia cao cấp nuốt trộng cả nút lỗ lù.



He he! đảng vấp té ngay trước trục tâm linh Ba Đình-Ba Vì, cũng chỉ bởi đám dân báo đã cạo đầu/bôi vôi lãnh đạo về cái tính Ba Hoa.



He he! đảng điếng hồn phải dẹp bớt trò pháo hoa lãng phí chào mừng quốc khánh bắc triều, khi làng dân báo tập trung điểm nhấn vào vùng lũ lịch sử miền Trung.



He he! đảng chưa bao giờ hình dung nổi một lực lượng đối trọng không sơ đồ/không tổ chức/không cương lĩnh/không vũ khí/không bổng lộc… mà không sao địch nổi.



He he! đảng tái mặt/xanh mắt khi nhận chân ra là đã bó tay trong trận chiến Sự Thật này, một khi nhân dân đã nhìn rõ chân dung thằng lưu manh bố láo.



He he! đảng luyện tiếp những chiêu thức kung-phu dưới lưng quần, dùng tới loại vũ khí cuối cùng là tin tặc để ăn cắp mật mã và gài “sinh tử lệnh”.



He he! đảng chẳng ngờ rằng đó là loại quyền cước đánh vào khoảng không của môi trường ảo: Mỗi trang bị khóa đã mở ra hàng chục trang khác hoành tráng hơn nhiều.



He he! đảng cứ ngỡ tay Vũ Hải Triều cùng cái Cục Kỹ thuật Nghiệp vụ là tận tụy/trung thành, có biết đâu chúng chỉ moi tiền ngân sách mà chẳng tích sự gì.



He he! đảng sợ mất hồn về đám bạn Điếu Cày, đến phải tìm đủ cách cô lập/ngăn chận/bắt giữ họ trong ngày đi đón Điếu Cày ra tù về tội “trốn thuế”.



He he! đảng sợ Điếu Cày tới mất mật, phải loay hoay biến chiêu dơ bẩn, trát bùn/bôi mặt bắt cả người mãn hạn tù chưa kịp thả, bất chấp nhân dân nhìn tới, thế giới nhìn lui.



He he! đảng sợ Điếu Cày tới hết vía, chẳng màng thế giới ngạc nhiên về cái tội danh mới toanh dành cho đương sự: “tuyên truyền chống phá nhà nước”, ngay giữa hạn tù.



He he! đảng cũng đã tự viết cho chính mình một bản án có sao bản lưu ghi vào lịch sử, thông qua kịch bản gia hạn tù cho phe đối lập.



He he! đảng bị cùm mồm, trước khi bắt Điếu Cày là vụ Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, và trước khi thả Điếu Cày là Ngày Blogger Việt Nam.



He he! đảng đã bị khóa tay, cho dù có thả hay bắt lại Điếu Cày, thì ngày 19-10 vẫn đánh dấu một chiến thắng lẫy lừng của tinh thần, của ý chí và của bằng hữu Điếu Cày.



He he! bởi không còn chối vào đâu được nữa: Cả đảng đã khiếp sợ một Điếu Cày!





23-10-2010. Chợt nhớ món xoài thanh ca ướp kem dừa tráng miệng sau một chầu phở tối với Điếu Cày, anh3SG, VĐH và CN. Mới đó đã 3 năm.

Blogger Đinh Tấn Lực.



Condividi

Nhà Tranh Đấu Cho Dân Chủ Lưu Hiểu Ba Được Trao Giải Nobel Hòa Bình 2010

Nhóm Nghiên Cứu Lịch Sử Việt Nam và Tinh Thần Trúc Lâm Yên Tử tại Âu Châu
(http://www.truclamyentu.info - http://www.quansuvn.info)
Nhà Tranh Đấu Cho Dân Chủ Lưu Hiểu Ba
Được Trao Giải Nobel Hòa Bình 2010
Trúc Lâm Nguyễn Việt Phúc Lộc
(Viết lại dựa trên bài báo của Ritter từ Oslo, Na Uy. Cũng như của hãng thông tấn AP do nhà văn Bjoern H. Amland ở Oslo và Cara Anna và Alexa Olesen ở Bắc Kinh tường trình - http://news.yahoo.com/s/ap/nobel_peace_prize).

Tù nhân bất đồng chính kiến Lưu Hiểu Ba
người được trao giải Nobel hòa bình năm 2010 - nguồn AP
Nhà đấu tranh cho dân chủ tại Trung Quốc, ông Lưu Hiểu Ba vừa được Ủy ban Nobel của Na Uy trao giải Nobel hòa bình vào ngày thứ sáu 08/10/2010. Giải thưởng này, ngay lập tức đã bị đảng cộng sản Tầu bất bình và lên án dữ dội.
Các phương tiện tuyên truyền của cộng sản Tầu đã kiểm duyệt cũng như ngăn chận tất cả những thông tin liên quan đến giải Nobel hòa bình của ông Lưu Hiểu Ba, cũng như lập trường của nhân vật này kêu gọi một sự thay đổi chính trị ôn hòa tại Trung Quốc trên hệ thống xa lộ thông tin toàn cầu. Đồng thời đảng cộng sản Tầu gọi quyết định này của Ủy ban Nobel sẽ gây ảnh hưởng không tốt giữa họ với Na Uy - ngay lập tức Na Uy đã trả lời, đây là điều nhỏ, không quan trọng.
Giải thưởng Nobel Hòa Bình năm nay dựa trên một truyền thống lâu đời của ủy ban nhằm tôn vinh những nhân vật bất đồng chính kiến trên thế giới và đây là giải Nobel đầu tiên cho cho những người bất đồng chính kiến Trung quốc kể từ khi nước Tầu cộng sản thực hiện kế hoạch cải tiến kinh tế dưới thời của Đặng Tiểu Bình cách đây hơn ba mươi năm. Một sự cải cách kinh tế, nhưng giữ chặt chính trị, mà hiện nay đảng cộng sản Việt Nam đang áp dụng một cách nhuần nhuyễn trong sự khập khễnh ở Việt Nam, dưới nhãn hiệu kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa Tầu cộng.
Ông Lưu Hiểu Ba 54 tuổi, bị kết án 11 năm tù vì âm mưu lật đổ nhà cầm quyền cộng sản Tầu. Ủy ban Nobel cho biết, ông là người đầu tiên được vinh danh trong khi vẫn còn ở trong tù, khác với những người đã nhận được giải trước đây, có người bị quản thúc tại nhà, hoặc bị tù trước khi được lãnh giải.
Những nhà bất đồng chính khác đã lãnh giải Nobel Hòa Bình gồm có Carl von Ossietzky người Đức năm 1955; nhà bất đồng chính kiến Liên Xô, ông Andrei Sakharov năm 1975; lãnh đạo Công đoàn Đoàn kết Ba Lan Lech Walesa năm 1983; cũng như lãnh đạo phong trào đối lập Miến Điện bà Aung San Suu Kyi năm 1991.

nguồn AP
Việc Ủy ban Nobel chọn lựa ông Lưu Hiểu Ba để trao giải Nobel Hòa Bình là một chọn lựa đứng đắn, có suy nghĩ, dựa trên quá trình tranh đấu cũng như vận động cho nhân quyền tại Trung quốc. Ủy ban đã có một quyết định can đảm khi chọn lựa ông để trao giải thưởng, bất chấp sự căng thẳng ngoại giao sẽ diễn ra giữa Na Uy và nước Tầu cộng sản ngay cả trước khi đưa ra quyết định. Ủy ban cho rằng ông Lưu là người nhiệt tình ủng hộ một giải pháp ôn hòa (hay hòa bình) để thay đổi dần chế độ chính trị hà khắc dưới sự cai trị của đảng Cộng sản Trung Hoa.
Ủy ban Nobel cũng đã lược lại quá trình đấu tranh của ông Lưu tại quảng trường Thiên An Môn Bắc Kinh vào năm 1989, cũng như sự tham gia của ông trong Hiến Chương 08, mà ông là đồng tác giả. Mục tiêu của những cuộc đấu tranh liên tục của ông trong nhiều năm qua nhằm chấm dứt sự thống trị tàn bạo của đảng cộng sản Tầu trên đất nước Trung hoa.

Đảng cộng sản Tầu đã làm bằng mọi cách bưng bít thông tin để người dân Trung quốc không thể nào truy cập trên hệ thống xa lộ thông tin toàn cầu việc ông Lưu được trao giải Nobel Hòa bình, và đương nhiên chính bản thân của ông Lưu cũng không biết được mình lãnh giải thưởng này.

Bà Lưu Hà, phu nhân ông Lưu Hiểu Ba bày tỏ sự vui mừng khi nhận được tin này. Công an Cộng sản Tầu đã bao vây chặt chẻ căn nhà của ông bà Lưu ở Bắc Kinh, để ngăn cấm bà không được tiếp xúc với các phóng viên quốc tế. Nhưng qua nhóm Freedom Now, có trụ sở ở Hoa Thịnh Đốn, rằng bà rất biết ơn Ủy ban Nobel đã trao giải thưởng Hòa bình cho chồng bà.

"Quả thực là một sự vinh dự cho bản thân của anh ta và tôi cũng biết rằng chồng tôi sẽ nói là anh ta thật không xứng đáng gì cả". Đồng thời bà cũng gởi lời cám ơn cựu Tổng thống nước Cộng hòa Tiệp ông Vaclav Havel cũng như hai người đoạt giải Nobel Hòa bình khác là vị lãnh đạo tinh thần Tây Tạng, Đức Đạt Lai Lạt Ma, Tổng giám mục Nam Phi ông Desmond M. Tutu - đã đề cử chồng của bà.

Bà nói thêm: "Tôi cũng hy vọng rằng nhân dịp này, cộng đồng quốc tế sẽ kêu gọi chính phủ Trung quốc cho phép báo chí trong nước phổ biến tin tức liên quan đến việc chồng tôi được lãnh giải Nobel Hòa bình"

Bà Lưu Hà dự định sẽ đi thăm ông vào thứ bảy này để thông báo cho ông tin vui. Được biết nơi giam giữ ông cách Bắc Kinh khoảng 300 dặm (độ 500 cây số).

Bộ Ngoại giao Tầu chỉ trích quyết định của Ủy ban Nobel và cho biết quyết định này sẽ làm tổn hại mối quan hệ giữa Trung quốc và Na Uy. Phát ngôn viên Ma Zhaoxu cho rằng giải thưởng này phải được xử dụng để thúc đẩy tình hữu nghị quốc tế cũng như giải trừ binh bị. Ma Zhaoxu cho rằng ông Lưu Hiểu Ba vi phạm quyền tự do ở Tàu, cũng như phải bị luật lệ sở tại trừng phạt. Sự tôn vinh ông đã làm giảm đi giá trị của giải Nobel Hòa bình.
Tại trung quốc, các chương trình phát hình của đài CNN Hoa Kỳ đã không thể nào xem được. Trên Internet, liên quan đến các giải Nobel mới nhất, người dân Trung quốc cũng không thể nào truy cập được. Thông điệp của Hiểu Ba trên trang Sina Microblog, một trang xã hội tương tự như Twitter do Sina.com quản trị đã bị xóa bỏ. Cũng như gởi các tin nhắn trên điện thoại di động với hoa tự Lưu Hiểu Ba đều không thể nào được.
Ủy ban Nobel cho rằng, Trung quốc hiện đang là một nước đang có sự phát triển mạnh về kinh tế và cũng như chính trị cần phải phát triển cho hợp thời và đồng đều, điều cần thiết phải làm để bảo vệ các quyền công dân cho hữu hiệu hơn. Ông Thorbjoern Jagland, chủ tịch Ủy ban giải thưởng gọi ông Lưu Hiểu Ba là biểu tượng cho cuộc đấu tranh nhân quyền tại Trung quốc.

Theo các phóng viên ngoại quốc có mặt tại Bắc Kinh cho biết, bạn bè và cảm tình viên của ông Lưu Hiểu Ba đã tụ tập gần lối vào công viên Ditan trung tâm thành phố Bắc Kinh, dương cao những khẩu hiệu chúc mừng ông Lưu được giải thưởng; đồng thời họ hét lên Tự Do Ngôn Luận Muôn Năm, Dân Chủ Muôn Năm. Trên người họ còn đeo băng màu vàng để biểu hiện sự mong muốn ông Lưu Hiểu Ba sớm được tự do.
Tuy nhiên, nhóm biểu tình đã nhanh chóng bị công an Tầu cộng giải tán, tên tuổi ông Lưu Hiểu Ba gần như không một ai biết đến tại Trung quốc, ngoại trừ những người hoạt động chính trị.
Ông Ru Sengtao, một công nhân 38 tuổi dừng xe đạp lại để nghe nhóm biểu tình, ông nói chưa bao giờ biết về ông Lưu Hiểu Ba cũng như không tin rằng ở Trung quốc có tội phạm cần thiết phải nhận một giải thưởng Hòa bình của quốc tế. Ông nói thêm : "Những người đối lập với chính phủ Trung quốc không nên nhận giải thưởng này, vì nước ngoài muốn lợi dụng giải thưởng này để gây chia rẽ giữa người Trung quốc với nhau".
Thủ tướng Na Uy ông Jens Stoltenberg phát biểu với đài truyền hình quốc gia NRK rằng: "Nếu Trung quốc muốn trừng phạt Na Uy do quyết định của Ủy ban Nobel đây là một điều kém thông minh và thiếu tế nhị. Do đó sẽ ảnh hưởng xấu đến uy tín của họ trên trường quốc tế".
Một số người được giải Nobel Hòa bình trước đây như Sakharov và Walesa cũng gặp khó khăn khi nhận giải, do vì họ còn nằm trong sự quản lý chặt chẻ của các chính quyền Liên Xô và Ba Lan lúc đó. Trường hợp bà Suu Kyi được giải năm 1991. Đảng chính trị của bà Liên Đoàn Quốc Gia Vì Dân Chủ đã thắng trong cuộc bầu cử cuối năm 1990, nhưng tập đoàn quân phiệt Miến Điện bác bỏ kết quả này, rồi bắt giam (quản lý tại gia) bà Suu Kyi gần 20 năm qua. Ngày 29/03/2010 Liên Đoàn Quốc Gia Vì Dân Chủ đã tẩy chay cuộc bầu cử quốc hội và ngày 7/05/2010, Liên Đoàn bị giải tán do vì không đáp ứng được luật lệ bầu cử của Miến Điện. Một điều luật quy định, theo đó, người thụ án tù không được tham gia bất kỳ tổ chức chính trị nào, cũng như không được tham gia bầu cử hay ứng cử. Bà Aung San Suu Kyi vẫn được các thành viên tín nhiệm là lãnh đạo Liên Đoàn, đồng thời vẫn là tù nhân của tập đoàn quân phiệt Miến Điện.
Tổng thống Barack Obama được giải Nobel Hòa bình khi mới nhiệm chức Tổng thống Hoa Kỳ.

Hiến Chương 08, trong đó ông Lưu Hiểu Ba là đồng tác giả, gọi Hiến Chương 77 là tác nhân tốt đưa đến cuộc cách mạng nhung ở Tiệp Khắc năm 1989 cuốn phăng đi chế độ cộng sản ở xứ này. Hiến Chương 08 còn khẳng định "Việc dân chủ hóa nền chính trị Trung quốc là điều tất yếu, không thể chần chờ thêm nữa".
Cựu tổng thống Tiệp Khắc ông Vaclav Havel người soạn thảo Hiến Chương 77 phát biểu: "Ông Lưu Hiểu Ba là tiêu biểu cho xã hội công dân Trung quốc, rất xứng đáng nhận được giải thưởng này. Và đó là lý do tôi đã cùng với các bạn bè đề cử ông Lưu với Ủy ban Nobel".
Trong một email, ông Havel đã ca ngợi Ủy ban Nobel đã bất chấp các "lời đe dọa của tầu cộng"

Hàng ngàn người Trung quốc đã ký vào Hiến chương 08, và đảng Cộng sản Tầu xem đó là một thách thức công khai đối với quyền lực bất khả xâm của họ.
Công an Tầu cộng đã bắt giữ ông Lưu Hiểu Ba ngay trước khi Hiến chương 08 được phổ biến vào tháng 12 năm 2008. Và ông bị kết án 11 năm tù với tội danh lật đổ chính quyền với Hiến chương 08.
"Qua sự kết án nặng nề đối với anh ta, Lưu Hiểu Ba trở thành biểu tượng nổi bật cho cuộc đấu tranh nhân quyền tại Trung quốc".
Trong năm 2010 đã có 237 người được đề cử lãnh giải Nobel Hòa bình và Lưu Hiểu Ba là người có nhiều triển vọng nhất, đặc biệt với sự hỗ trợ của Tutu, Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng như nhiều người khác.
Trường hợp Đức Đạt Lai Lạt Ma, vị lãnh đạo tinh thần của dân tộc Tây Tạng được giải Nobel Hòa bình năm 1989 đã gây phản ứng giận dữ từ phía đảng Cộng sản Tầu. Họ cho rằng Đức Đạt Lai Lạt Ma là kẻ phản bội đất nước, trong khi Ngài chỉ chủ trương ôn hòa bất bạo động nhằm kêu gọi Trung quốc trao trả nhiều hơn quyền tự chủ cho Tây Tạng.
Ngay khi được tin ông Lưu Hiểu Ba được trao giải, Đức Đạt Lai Lạt Ma đã gởi thư chúc mừng đến ông Lưu. Trong thư nhấn mạnh: "Tôi muốn nhân cơ hội này kêu gọi nhà cầm quyền Trung quốc hãy trả tự do cho ông Lưu Hiểu Ba cùng các tù nhân lương tâm khác bị giam giữ chỉ vì bày tỏ tự do tư tưởng".
Là con của một người lính Trung quốc, ông Lưu Hiểu Ba đã là một trong những sinh viên đầu tiên của nền đại học nước này vào giữa thập niên 70 sau khoảng 10 năm đất nước Trung hoa bị rối loạn do cuộc cách mạng văn hóa.
Trở thành một học giả, Oslo là nơi ông đến lần đầu tiên năm 1988, rồi tại Mỹ Lưu Hiểu Ba đã rút ngắn thời gian học giả thỉnh giảng tại Đại học đường Columbia vào cuối năm 1988 để tham gia mùa xuân Bắc Kinh 1989. Ông và ba nhà hoạt động lớn tuổi khác đã cố gắng thuyết phục sinh viên biểu tình giải tán ôn hòa để tránh bị đàn áp đẫm máu vào ngày 04/06/1989 khi đã thấy nguy cơ phong trào đấu tranh sẽ bị đàn áp.

Bức hình nổi tiếng của mùa xuân Bắc Kinh 1989, ngày 05/06/1989 một sinh viên đứng chận hơn nữa ngày 4 chiếc chiến xa không cho tiến vào công trường Thiên An Môn để đàn áp cuộc biểu tình.
Thống kê tại chỗ cho biết khoảng 3000 người đã bị chết. Nhưng một bản thống kê khác do nhiều nguồn tổng hợp cho biết con số thương vong lên tới 5000 người. Tình báo Nato cho biết có khoảng 6000 thường dân và 1000 binh sĩ bị chết. Tình báo Xô Viết cho biết 10000 người đã bị thiệt mạng. Một nhân viên Hội Hồng Thập Tự Trung Quốc giấu tên ước tính rằng tổng cộng 5.000 người chết và 30.000 bị thương (nguồn vi.wikipédia).
Ông Lưu Hiểu Ba đã bị bắt và giam trong ba năm. Vào đầu năm 1991 được trả tự do vì đã tỏ ra ăn năn hối lỗi, theo sự phát thanh chính thức của các công cụ thông tin của đảng Cộng sản Tầu. Năm 2008, ông là đồng tác giả bản Hiến Chương 08, rồi bị bắt và bị kết án 11 năm tù với tội danh lật đổ chế độ xã hội chủ nghĩa.
Việc ông Lưu Hiểu Ba được Ủy ban Nobel trao giải Nobel Hòa bình 2010 có một ý nghĩa rất đặc biệt vào thời điểm nổi lên nhiều căng thẳng ở vùng biển Đông, cũng như quân đội Tầu cộng ngang nhiên thách thức thế giới qua việc bành trướng quân sự cho mộng xưng bá đồ vương của họ.
Đồng thời đây cũng là một hình thức hỗ trợ của Ủy ban Nobel cho những tiếng nói bất đồng chính kiến tại Trung quốc nói riêng cũng như tại những nơi khác nói chung, thí dụ như Việt Nam chẳng hạn.
Khi Ủy ban Nobel chọn một nhân vật bất đồng chính kiến nào để trao giải thưởng Hòa bình, thì trước sau, quốc gia của người đó cư ngụ, cũng được tự do, thoát khỏi chế độ độc tài. Đó là những trường hợp như ông Andrei Sakharov của Liên Xô, Lech Walesa của Công đoàn Đoàn kết Ba Lan, Vaclav Havel nhóm Hiến Chương 77 của Tiệp Khắc.
Khi chọn ông Lưu Hiểu Ba, Ủy ban Nobel đã khéo léo nhắc nhở đảng Cộng sản Tầu hãy mau sớm dân chủ hóa đất nước, nếu không sẽ bị sụp đổ tiêu vong giống như Liên Xô, Ba Lan, Tiệp Khắc trước đây.
Nếu đảng Cộng sản Tầu sụp đỗ, thì đảng Cộng sản Việt Nam cũng sẽ đi chung xuồng thôi.
Hồi chuông báo tử đã điểm đối với đảng Cộng sản Việt Nam. Những người đảng viên Cộng sản nào còn chút lương tri hãy mau sớm rời khỏi hàng ngủ của đảng Cộng sản để trở về với dân tộc.
Thiên thời, địa lợi, nhân hòa đang đứng về phía các thành phần dân tộc Việt Nam, khi đảng Cộng sản Việt Nam hiện nguyên hình là tập đoàn An Nam Đô Hộ Phủ Ba Đình qua cuộc tổ chức mừng quốc khánh Tầu cộng ngày 01-10/10/2010 dưới tiêu đề "Đại lễ Ngàn Năm Thăng Long".
Sự kiện nổ lớn ở Mỹ Đình ngày 06/10 cũng như miền Trung bị lụt thê thảm cùng thời gian, là điềm chẳng lành cho đảng Cộng sản Việt Nam khi đang tổ chức mừng quốc khánh tầu cộng.
Thiên địa tuần hoàn châu chi phục thỉ là lý lẽ tự nhiên của đất trời.
Mùa Quốc Nhục tháng 10 năm 2010
Trúc Lâm Nguyễn Việt Phúc Lộc